Showing posts with label Sống ở Đức. Show all posts
Showing posts with label Sống ở Đức. Show all posts

9/14/16

Độc đáo quán cà phê lộn ngược ở Đức

Một quán cà phê ở Đức đang trở thành "ngôi sao" mạng xã hội nhờ sự đặc biệt đến vô lý: mọi thứ ở đây đều lộn ngược.

Quán cà phê Toppel tại Wertheim mở cửa đầu năm và nhanh chóng trở thành điểm hút khách du lịch, những người không thể tin được rằng mình sẽ có cơ hội "chổng vó lên trời" khi vào đây. 


Từ phía ngoài, quán cà phê đã gây chú ý với kiểu dáng nằm lộn ngược, mái nhà ở dưới đất còn thân nhà hướng lên trên. Một chiếc xe hơi thông thường đậu bên nhà cũng nằm xoay 180 độ trên cao. Ngôi nhà cũng như quán cà phê thuộc về một gia đình tưởng tượng có tên gọi là Toppel và những món đồ đặc biệt của họ được bày khắp căn nhà.


Trong phòng tắm, bồn rửa, bồn vệ sinh, bồn tắm đều lộn ngược, tạo điều kiện cho du khách có cơ hội chụp ảnh đầu cắm vào bồn cầu. Trong nhà bếp, bữa ăn cũng được bày ra trên bàn, treo trên trần nhà. Tại phòng ngủ của một đứa trẻ, bộ xe đua cũng được treo ngược.



Việc bố trí các phòng như vậy sẽ tạo ra hiệu quả đặc biệt cho du khách tới chụp ảnh. Mặc dù họ đứng trên mặt đất, nhưng chỉ cần xoay ảnh lại 180 độ, bất cứ ai cũng hiểu nhầm họ đang đứng trên trần nhà.

Những bức ảnh thú vị như vậy hẳn nhiên khiến khách hàng tới quánToppel vô cùng thích thú và nhanh chóng gây ra cơn bão trên mạng xã hội như Facebook, Instagram, giúp tên tuổi của quán càng bay xa.


Cảm giác như du khách đang đứng ở trên trần nhà.

Nhờ mọi vật được treo trên trần nhà, khi bạn đứng dưới nền nhà chụp ảnh và xoay ngược lại, 
tạo ấn tượng thị giác đặc biệt.

9/11/16

Chuyện đi lại ở Đức

Trong chục ngày ở Đức, chúng tôi chỉ sử dụng phương tiện công cộng và đi bộ đây lại là cơ hội để tìm hiểu và khám phá một cách thật, sống động nhất.

Đường xá ở đây cũng có đường to đường nhỏ, đường tốt đường xấu nhưng có một điểm chung là xe vẫn được chạy rất nhanh. Có cảm giác như tài xế lên xe là dí tẹt ga. Tốc độ đi trong thành phố có khi lên tới 100km/h. Sở dĩ họ đi được nhanh như vậy là vì phần lớn đường 1 chiều. Và quan trọng hơn là xe đi đúng làn, tuyệt đối không lấn làn và không có ai băng qua đường trái luật.

Vũ, một bạn trẻ sinh ra và lớn lên tại Đức hiện đang làm quản lý dự án (Project Manager) cho KAS Việt Nam đã có lần phải khua tay và hét toáng lên khi thấy hai bác nhà báo già nhà ta hồn nhiên sang đường ở chỗ không có vạch sọc. Với tốc độ 80-100Km/h thì đừng hy vọng xe nào phanh kịp.


Chiếc xe đạp dựng bên đường với tấm biển "đạp xe cho cuộc sống"

Đức đang hướng tới một quốc gia có nguồn năng lượng sạch. Trên máy bay từ Pháp qua, nhìn xuống những “cánh đồng” điện gió thì đủ biết quyết tâm giữ sạch môi trường của họ thế nào. Cũng chính vì thế mà xe đạp ở Berlin khá phổ biến. Ở đây trên vỉa hè có một lối giành riêng cho xe đạp, rộng chừng mét rưỡi. Chúng tôi mới sang cứ nghĩ vỉa hè chỉ dành cho người đi bộ nên rất đi lại nghênh ngang, vướng người đạp xe.

Xe đạp được dựng rải rác trên phố nhưng đều phải khóa, thậm chí khóa luồn qua cả hai bánh. Một người Việt định cư tại Đức khẳng định tệ nạn ở Đức xuất hiện cùng với làn sóng nhập cư. Đến Berlin hôm nay có thể thấy đủ các màu da.

Tôi mới tới Đức lần đầu nên không biết hết, nhưng chuyện này thì có thật. Một hôm đi trên vỉa hè, tôi gặp hai vợ chồng trung tuổi đang dắt chó đi dạo. Đoạn dây xích hơi dài nên con chó kéo căng ngang phân nửa vỉa hè khiến tôi phải né tránh. Có vậy thôi mà người chồng ra sức xin lỗi vì đã làm phiền, cho dù tôi đã mấy lần xua tay, nói không sao, ông đừng bận tâm. 

Ở Berlin có cả xích lô nhưng được thiết kế khá tân kỳ, chắc chỉ phục vụ du khách. Ngồi trên những chiếc xích lô như thế chắc giá chẳng kém gì đi taxi.

Lại nói tới taxi, hình như ở Berlin chỉ có một hãng? Xe sơn màu vàng, toàn Mercedes, chạy dầu thì phải. Nếu như bạn bị lạc mà vẫy taxi giữa đường thì hơi khó đấy! Chẳng hiểu họ chạy nhanh nên ngại đỗ lại hay ở đây không có thói quen dừng đón khách trên đường. Hôm đi chợ đồ cũ ở đường 17 Juni, chúng tôi có 4 người, lên taxi nhưng bác tài quyết không chở vì dư 1 người.

Xe xích lô ở Đức.

Một tuần ở Đức, tôi chưa nghe tiếng còi xe lần nào. Bóp còi ở đây là hành vi văn hóa. Nếu bạn dùng còi và nhấn còi xe không đúng quy định thì mọi người sẽ nhìn bạn như một tên vô lại, thậm chí có thể lôi bạn ra tòa.

Anh Lê Quang phiên dịch, sống ở Đức kể, trước anh có dịch cho một vụ kiện. Bị đơn là người Việt, nguyên đơn là người Đức. Chỉ vì ông người Đức chưa kịp đi khi đèn chuyển xanh nên ông người Việt phía sau nhấn còi hối thúc. Chắc tiếng còi cũng hơi hỗn nên ông người Đức mới mở cửa xuống xe gọi cảnh sát, rồi ra tòa. Cuối cùng lái xe người Việt bị phạt tiền vì tội làm người khác hoảng sợ. Luật nghiêm như vậy nên đường xá hầu như không có bóng cảnh sát giao thông nhưng rất trật tự.

Ga tàu điện ngầm bên này cũng chỗ sạch chỗ bẩn, cũng có những người đứng chơi nhạc xin tiền nhưng nhìn chung thuận tiện và an toàn. Có những nhà ga rất lớn, nếu không biết tiếng và chưa quen thì chớ dại, đi lạc hoặc lên nhầm tàu là cái chắc.

Cũng như tàu điện ngầm, xe buýt công cộng là phương tiện phổ biến. Trên mỗi điểm dừng đỗ đều có bảng điện tử thông báo thời gian xe tới, tính đến từng giây.



Trên xe buýt có chỗ dành cho người già, xe đẩy em bé, xe lăn của người tàn tật. Khi xe buýt đến điểm đỗ, bác tài điều chỉnh sàn xe bằng và sát với vỉa hè để người già, trẻ em; người đi xe lăn, xe đẩy em bé có thể lên được dễ dàng.

Giống như nhiều nơi khác, xe buýt hay tàu điện ngầm ở Berlin không có người soát vé. Mọi người đều tự giác mua vé. Nếu đi xe buýt bằng vé ngày, hãy chuẩn bị vài đồng xu. Khi bước lên xe nhớ bỏ xu vào máy bán vé tự động, bạn sẽ có vé sau 1 giây.

Để tiết kiệm, chúng tôi mua vé tuần (28 Euro), đi được 1 tuần kể từ khi đóng dấu, dùng cho tất cả các tuyến xe buýt và tàu điện ngầm ở Berlin. Anh Lê Quang nhắc khi lên xe (lần đầu) nhớ nhét vé vào máy để đóng dấu. Anh Bá Dung (Hội Nhà báo VN) quên. Hôm đó đang đi tàu điện ngầm thì có 2 nhân viên mặc đồng phục tới kiểm tra vé, lại vào nhằm trúng anh Bá Dung. Anh luống cuống lôi vé ra thì vé chưa đóng dấu. Cũng may, Ste-phan (Viện KAS – Berlin) đi cùng nhao ra, trình bày hết nước hết cái 2 nhân viên công lực mới tha, nếu không cứ xác định nộp 60 Euro tiền phạt (khoảng 1,7 triệu đồng).

Biểu tình, đình công ở Đức như cơm bữa. Tại một ga tàu điện ngầm chúng tôi thấy một tấm biển thông báo rất to, đại khái là từ lúc mấy giờ đến mấy giờ ngày mai, nhân viên nhà tàu sẽ đình công, mọi người lưu ý việc đi lại. Cả đoàn lo vì không biết đi đứng kiểu gì. Thế nhưng hôm sau chúng tôi vẫn di chuyển bằng tàu điện bình thường. Anh Quang cho biết chỉ một công đoàn nào đó đình công thôi, những nơi khác vẫn làm việc.

Nói chung chúng tôi lo chuyện không đâu, ở đất nước mà công đoàn đình công biết thông báo trước, biết nhắc nhở mọi người sử dụng phương tiện khác kẻo muộn làm thì không việc gì phải lo cả.

Tôi mới sang Đức lần đầu, lại đi ngắn ngày, nên điều đã kể trên đây chỉ là những gì tôi chứng kiến và cảm nhận được, chắc chưa đầy đủ./.

9/8/16

Làm nhà hàng tại Đức được quyền nghỉ giải lao khi nào, bao lâu và bao nhiêu lần?

Các quy định pháp luật về thời gian nghỉ giải lao trong khi làm việc rất rõ ràng cụ thể: Những người làm việc từ sáu tiếng trở lên được phép nghỉ giải lao giữa giờ. Ngay cả cách tổ chức về thời gian nghỉ giải lao cũng được quy định hết sức rõ ràng.



Nấu bếp với cường độ lao động liên tục cao, rất có hại cho sức khỏe.

Ngay cả trong quá trình làm việc cấp bách căng thẳng thì vẫn có quy định: Những ai làm việc liên tục từ 6 tiếng trở lên, được phép nghỉ giải lao ít nhất 30 phút. Theo lời của ông Michael Eckert, Luật sư và là thành viên ban chấp hành Hiệp đoàn luật sư Đức: theo quy định pháp luật thì các công ty phải thực hiện nghĩa vụ tạo điều kiện cho công nhân của mình được nghỉ giải lao.

Nếu ngày làm việc kéo dài hơn 9 tiếng thì được phép nghỉ giải lao ít nhất 45 phút. Đây là quy định nằm trong Bộ Luật về quy định thời gian làm việc. Tuy nhiên thời gian nghỉ giải lao này không nhất thiết phải thực hiện toàn bộ trong 1 lần. Những ai thích có nhiều lần nghỉ giải lao ngắn có thể chia thời gian nghỉ lao của mình ra làm nhiều lần. Thời gian nghỉ giải lao nhằm mục đích nghỉ ngơi phục hồi nên khoảng thời gian này không được phép ngắn hơn 15 phút.

Nghỉ giải lao vào lúc bắt đầu công việc hay sau khi hoàn thành công việc là không được phép: vì thời gian nghỉ giải lao là nhằm mục đích đảm bảo cho người lao động có thời gian nghỉ ngơi hồi sức trong qua trình làm việc. Thời gian nghỉ giải lao không nhằm mục đích bù trừ để làm ngắn thời gian làm việc

Các công ty hay ông chủ được phép quy định khi nào nhân viên của mình được phép nghỉ giải lao. Và cần phải lưu ý tới các thỏa thuận và các quy định trong hợp đồng. Về nguyên tắc thì các công ty được phép quy định khi nào và công nhân nào của mình phải thực hiện giờ nghỉ theo luật định.

Bên cạnh đó các nhân viêc không có quyền hợp pháp để có giờ nghỉ hút thuốc. Nếu không có quy định cụ thể trong hợp đồng lao động và thỏa thuận công ty, thì người các nhân viên nên trao đổi thỏa thuận trực tiếp với công ty.

Trường hợp dưới tuổi vị thàng niên như học viên học nghề được hưởng chế độ bảo vệ đặc biệt: các cá nhân này được phép nghỉ giải lao 30 phút sau 4 tiếng rưỡi làm việc. Nếu các cá nhân này làm việc trên 6 tiếng thì theo quy định pháp luật họ sẽ được phép nghỉ giải lao 60 phút.

Đặng Hà Ngọc Mai - Thời Báo.de (Tổng hợp)


Sự kiện sẽ diễn ra ở Đức vào tháng 9 này???


Sự kiện sẽ diễn ra ở Đức vào tháng 9 này??? Cùng đọc để chuẩn bị cho những sự kiện sắp diễn ra vào tháng 9 năm 2016 này tại đất nước xinh đẹp và không thiếu những lễ hội 

ÂM NHẠC 

Lễ hội âm nhạc Lollapalooza, Berlin (10/09 - 11/09)

Đây đang là thời gian bắt đầu năm học mới_ back-to-school time, thế nhưng mùa lễ hội vẫn chưa kết thúc. Chuẩn bị cho năm thứ 2, Lollapalooza Berlin sẽ giới thiệu nhạc dance điện tử (electro), pop và rock. 


Đứng lên thôi, đưa đôi chân xuống công viên Treptower Park để đắm mình cùng những ban nhạc xuất sắc: Radiohead, Kings of Leon, New Order và The 1975.

Nhanh tay "chụp" nhanh tấm vé trước khi chúng được bán hết 

VĂN HÓA

Rhine in Flames, bang Rhineland Palatinate (10/09 và 27/09)

Một trong những sự kiện sẽ diễn ra ở Đức vào tháng 9 này là Rhine in Flames mà bạn không nên bỏ qua khi đến đây. Hãy chuẩn bị đứng hình khi bầu trời trước mặt bạn tràn "nổ tung" thành những mảng màu rực rỡ, khi những tràng pháo hoa tuyệt vời tạo nên một dải ánh sáng tuyệt đẹp vắt qua sông Rhine và những địa điểm xung quanh.

Trong khi đó, một đội tàu 50 chiếc thuyền được chiếu sáng sẽ diễu hành qua sông, tạo nên hình ảnh phản chiếu tuyệt đẹp trên mặt nước.


Các màn trình diễn sẽ diễn ra vào ngày 10/09 tại Oberwesel và vào ngày 27 ở đường Goarshausen.

Cùng với pháo hoa, sẽ có nhạc sống và một lễ hội rượu vang. Còn gì tuyệt vời hơn thế <3

Bạn chỉ cần đơn giản ngồi bên bờ sông cũng có thể ngắm nhìn sự kiện diễn ra, hoặc bạn có thể mua vé trên thuyền tại đây cho sự kiện ngày 10 hoặc tại đây cho ngày 27/09.

International Literature Festival, Berlin (10/09 - 17/09)

Đây sẽ là sự kiện sẽ diễn ra ở Đức vào tháng 9 mà những ai là "mọt sách" chắc chắn sẽ không muốn bỏ lỡ, nơi các tác giả nổi tiếng về thơ và văn xuôi sẽ trình diễn các tác phẩm của họ. Năm nay, lễ hội tự hào có khoảng 200 tác giả đến từ hơn 40 quốc gia khác nhau.


Từ những bài thuyết trình về khoa học đến những phản ánh về các vấn đề chính trị hiện nay, có một điều gì đó cho tất cả mọi người.

Trẻ em cũng sẽ thích nó - đó là phần International Children’s and Young Adult Literature, nơi các tác giả và họa sĩ từ khắp nơi trên thế giới sẽ trình bày những cuốn sách của họ trong các cuộc hội thảo tương tác và dự án trường học.

Holi Festival of Colours, Hamburg (03/09)

Bột sơn và một chiếc áo phông cũ là cách để tham gia đám đông những người vui chơi được bao quanh bởi một đám mây sương mù màu cầu vồng.

Có nguồn gốc ở miền Bắc Ấn Độ, lễ hội Holi ban đầu được tổ chức để báo trước rằng mùa xuân đang đến và để ca ngợi chiến thắng của cái thiện trước cái ác.


Ngày nay nó được tổ chức rộng rãi tại các thành phố khắp nơi trên thế giới, nơi hàng ngàn người tụ tập để kêu gọi một vài hành động nào đó và tung bột màu. DJ như Topic, Honka và Izzy Tricks sẽ cống hiến những giai điệu tuyệt vời từ trưa đến 10 giờ tối.

Nhanh tay mua vé, số lượng có hạn thôi 

ẨM THỰC VÀ ĐỒ UỐNG

Oktoberfest, Munich (17/09 - 03/10)

Lễ hội dân gian huyền thoại của người Bavaria, mà người dân địa phương vẫn gọi là "die Wiesn" là dịp không thể bỏ qua.

Mỗi năm, có hơn 6 triệu du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ đến nơi đây trải nghiệm âm nhạc dân gian truyền thống của Munich, uống bia Đức, xem múa truyền thống, đến thăm hội chợ vui chơi, và có một buổi tiệc tùng khiêu vũ với bạn bè.


Berlin cũng có Oktoberfest, lễ hội bia tháng 10, rất riêng của mình, diễn ra từ 23/09 - 16/10 tại Kurt-Schumacher-Damm. Vì vậy, nếu bạn muốn cảm thấy mình như một người Đức thực thụ, hãy mua cho mình vài Wurst và Bier (Xúc xích và bia), và tận hưởng bữa tiệc thôi nào!

Dürkheimer Wurstmark, Dürkheim (09/09 - 19/09)


Lễ hội rượu vang lớn nhất thế giới diễn ra tại một thị trấn nhỏ nước Đức Dürkheim bang Rheinland-Pfalz và năm nay nó hoành tráng kỷ niệm 600 năm. Trong khi tên của lễ hội này liên quan đến món xúc xích truyền thống của người Đức, nhưng Dürkheimer Wurstarkt gần đây đã thu hút 600.000 du khách "khát". Sự kiện diễn ra vào cuối tuần, từ ngày 09 đến ngày 13 và từ ngày 16 đến ngày 19/09.

Thay vì cốc bia sành cũ kĩ kia, hãy thử tận hưởng một vài trong 300 loại rượu vang và sâm banh để thỏa mãn khẩu vị của bạn.

7 điều không nên làm ở Đức


Ở mỗi đất nước, luôn có những điều các bạn không nên làm và nước Đức cũng không phải ngoại lệ. 7 điều không nên làm ở Đức là những điều bạn nên đọc để tránh khi trở thành du học sinh ở đây


1. Không bao giờ chào theo cách của Đức quốc xã hoặc giơ tay chào giống như cách chào của Hitler. Người Đức coi là một sự xúc phạm và bạn có thể bị bắt và bị phạt án 5 năm tù vì hành động này.

2. Đừng bao giờ vứt chai nước bạn đã uống hết vào thùng rác vì điều này sẽ khiến bạn mất 25 cent đó. Lý do là vì khi bạn mua một chai nước ở Đức, bạn sẽ luôn mua chai nước đó với giá cao hơn 25 cent so với giá được ghi trên sản phẩm. Bạn sẽ được trả lại 25 cent khi bạn trả lại chai nước cho cửa hàng. Điều này được thực hiện để chắc chắn rằng bạn sẽ giúp quá trình tái chế chai nhựa.

3. Đừng bao giờ đi bộ trên làn đường dành cho xe đạp. Vì thứ nhất, điều này bị cấm, và thứ hai, bạn sẽ không muốn mình bị một người đi xe đạp đánh đâu. Vì vậy, hãy đi đúng làn đường.

4. Không bao giờ qua đường khi đèn đỏ, hãy qua đường khi đèn xanh.

5. Đừng bao giờ chỉ ngón tay vào đầu bạn vì người Đức coi hành động này là một sự xúc phạm. Khi bạn thực hiện hành động này có nghĩa bạn đang nói ai đó bị điên

6. Khi nói chuyện, đừng nhai kẹo cao su, đùng nhét một tay vào túi,… khi đang nói chuyện vì điều này được coi là khiếm nhã ở Đức

7. Đừng bao giờ uống say, đặc biệt ở nơi công cộng vì ở Đức điều này là điều không chấp nhận.

9/5/16

Người Đức coi trọng thời gian giao hàng khi mua trực tuyến


Đa số người mua hàng online muốn có thông tin đầy đủ về quá trình vận chuyển và cung cấp thời gian giao hàng chính xác.

Đây là kết quả nghiên cứu do hãng DHL thực hiện phỏng vấn trên 1.000 người dùng Internet tại Đức thường xuyên thực hiện mua hàng trực tuyến trong một năm qua. Khảo sát cho thấy thương mại điện tử ở Đức phát triển mạnh, cung cấp đến khách hàng rất nhiều lựa chọn. Nhưng đồng thời, thói quen tiêu dùng liên tục thay đổi đòi hỏi các nhà bán lẻ trực tuyến và dịch vụ hậu cần liên quan cũng phải có sự thích ứng nhanh nhạy.


78% số người được hỏi cho biết muốn tăng cường khả năng kiểm soát và sự linh hoạt khi đặt mua sản phẩm trực tuyến, nhất là lựa chọn về ngày giao hàng và thời gian giao hàng. 88% nhấn mạnh họ cần cung cấp thông tin toàn diện và minh bạch không chỉ trong quá trình đặt hàng mà còn sau khi giao dịch hoàn tất. Cụ thể, chỉ một xác nhận vận đơn thôi là chưa đủ, khách hàng còn muốn họ có thông tin cụ thể về gói hàng của mình trong suốt quá trình vận chuyển.

Theo DHL, các nhà bán lẻ trực tuyến và công ty hậu cần đã đáp ứng rất tốt nhu cầu này. Khoảng 99% người tham gia phỏng vấn nói rằng họ nhận đầy đủ thông báo về quá trình phân phối và thông tin cập nhật thông qua email.

Chuyển hàng đến tận nhà vẫn là gói dịch vụ được nhiều người dùng ưa thích nhất với tỷ lệ 77%. Tuy nhiên, khoảng một nửa khách hàng không có mặt tại gia khi gói hàng chuyển đến nên mong muốn hàng xóm sẽ thay mặt họ ký nhận. Bên cạnh đó, người dùng cũng thích nhận hàng tại một trong 3.000 trạm giao nhận của DHL trên khắp nước Đức.

Đối với nhiều người, việc nhận sản phẩm ở đâu không quan trọng bằng cho biết chính xác ngày và giờ nào sẽ giao hàng. Khi đang truy cập các cửa hàng trực tuyến, 78% sẽ quyết định sử dụng tùy chọn thời gian giao hàng mà nhà bán lẻ cung cấp cho họ. Các khung giờ giao hàng ưa thích nhất đều rơi vào buổi tối từ 18-20h và 19-21h.

9/3/16

Ẩm thực và thói quen ăn uống của người Đức

Nước Đức nằm ở Tây Âu. Địa hình của đất nước khác nhau bao gồm các khu vực rừng sâu, núi cao, cũng như một thung lũng rộng bao quanh sông Rhine, con sông lớn nhất của Đức. Đỉnh núi cao nhất, Zugspitze, nằm ở biên giới với Áo. Có ít hơn 3% người Đức là nông dân vì vậy đất nước phải nhập khẩu lương thực nhiều.Táo, lê, anh đào, đào và nho dùng để sản xuất rượu vang là những loại cây trồng quan trọng ở Đức.


Lịch sử ẩm thực Đức

Thực phẩm luôn luôn là một phần quan trọng trong nền văn hóa Đức. Ngay cả câu chuyện cổ tích nổi tiếng của Đức, Hansel và Gretel, cũng liên quan đến thực phẩm. Hai anh em Hansel và Gretel phát hiện ra một ngôi nhà trong rừng làm bằng bánh gừng và kẹo. Vua Frederick II (Vua Frederick Đại đế, 1712-1786) giới thiệu khoai tây, một món ăn quan trọng trong chế độ ăn uống của người Đức.Ông đã đưa cho người dân những hạt khoai tây giống và dạy người dân cách trồng chúng. Nhưng chiến tranh gây ra tình trạng thiếu lương thực và khó khăn gấp đôi trong suốt thế kỷ XX. Sau khi Đức thua trong Thế chiến I (1914-1918), thực phẩm khan hiếm và các binh sĩ dần chết đói. Sau Thế chiến II (1939-1945), cả nước thậm chí còn ít thức ăn có sẵn, nhưng lần này những quốc gia đánh bại Đức, trong đó có Hoa Kỳ, đã giúp đỡ người Đức và tái thiết đất nước. Năm 1949, sau Thế chiến II, nước Đức bị chia thành Đông Đức và Tây Đức.Sự phân chia này khiến 2 nửa đất nước phát triển phong cách nấu ăn khác nhau. Đông Đức, kết hợp chặt chẽ với nước láng giềng Nga, mang phong cách nấu ăn giống Nga. Tây Đức tiếp tục những món ăn truyền thống của Đức.

Sự khác nhau về phong cách nấu ăn giữa bắc và nam.


Nước Đức có sự tương tự về phong cách nấu ăn phía bắc và phía nam Hoa Kỳ. Ở miền Bắc, các nhà hàng ở Hamburg và Berlin có thể nổi bật về món aalsuppe (súp lươn) hoặc eintopf (hải sản hầm). Súp đậu, chẳng hạn như weissebohnensuppe (súp đậu trắng) cũng rất phổ biến. Ở trung tâm đất nước, thực đơn bao gồm bánh mì và ngũ cốc làm từ kiều mạch và bột lúa mạch đen. Một món ăn yêu thích khác là birnen, bohnen und (lê, đậu xanh, và thịt xông khói). Ở trung tâm đất nước, một khu vực gần Hà Lan được biết đến là Wesphalia nổi tiếng với spargel (măng tây), măng tây đặc biệt là màu trắng, và bánh mì pumpernickel. Westphalia ham, ăn với mù tạt cay nồng, là món ăn phổ biến với người Đức trên toàn thế giới.

Frankfurt ở phía nam, là quê hương của một loại xúc xích tên là Wüstchen. Xúc xích này tương tự như hotdot của Hoa Kỳ, đôi khi được gọi là “Frankfurter” ở thành phố Đức. Ở phía nam,một món ăn bí ẩn được gọi là Himmel und Erde (Heaven and Earth) kết hợp giữa khoai tây và táo với hành tây và thịt xông khói. Khu vực phía Nam Bavaria có núi gồ ghề và Black Forest nổi tiếng. Bánh cherry Black Forest, cũng như Kirschwasser, là 2 nhãn hiệu nổi tiếng của khu vực này. Spätzle (bánh bao nhỏ) là phiên bản của KNODEL (bánh bao khoai tây)ở miền Bắc. Lebkuchen là một loại cookie cay được chuẩn bị đặc biệt trong mùa Giáng sinh. Đông và Tây Đức đã được kết hợp trong đầu những năm 1990, nhưng người Đức tiếp tục nấu ăn theo phong cách khu vực sống của họ.
Cách ăn uống của người Đức

Người Đức có xu hướng ăn no và nhiều bao gồm thịt và bánh mì. Khoai tây là thực phẩm chủ yếu, và mỗi vùng lại có những cách chuẩn bị riêng. Một số người Đức ăn khoai tây với lê, thịt xông khói, và đậu. Những người khác chuẩn bị một món hầm đặc biệt gọi là Pichelsteiner, được làm bằng ba loại thịt và khoai tây. Ở thủ đô Berlin người ta ăn khoai tây với thịt xông khói và xúc xích cay. Sauerbraten là món nướng làm từ thịt heo, thịt bò, hoặc thịt bê phổ biến trên toàn nước Đức, và hương vị khác nhau tùy thuộc vào khu vực. Trong khu vực sông Rhine, nó được pha thêm hương vị nho khô, nhưng thường được nấu với nhiều loại gia vị thơm ngon và dấm. Trái cây (thay vì các loại rau) thường được kết hợp với các món thịt để thêm hương vị chua ngọt cho bữa ăn. Ở Đức, món tráng miệng làm từ táo là rất phổ biến.

KNODEL, hoặc bánh bao, là món ăn kèm trong nhiều bữa ăn đặc biệt là ở phía bắc. Ở phía nam, phiên bản nhỏ spätzle phổ biến hơn. KNODEL có thể được nấu bằng khoai tây nghiền hoặc bánh mì (hoặc cả hai), và được luộc hoặc chiên.người Đức thưởng thức bánh mì với mỗi bữa ăn, với lúa mạch đen, pumpernickel, và bánh mì bột chua phổ biến hơn so với bánh mì trắng. Bánh quy Soft có thể được tìm thấy gần như bất cứ nơi nào. Spargel (măng tây) ăn kèm với nước sốt hoặc súp rất phổ biến trong mùa xuân.

Những món ăn cho lễ kỷ niệm tôn giáo hay kỳ nghỉ


Oktoberfest là lễ hội vào tháng 10 của Đức. Lễ hội này được tổ chức không phải vào tháng 10 mà là tuần cuối cùng của tháng 9 tại Munich. Vào cuối mùa hè hoặc đầu mùa thu tại Hoa Kỳ, nhiều thành phố tổ chức Oktoberfests để tôn vinh văn hóa Đức, đặc biệt là bia Đức. Tại Oktoberfests Đức, bia truyền thống được trang trí từ một tháp đá lớn gọi là Bier Stein (bia Stein). Đức có hơn 1.200 nhà máy bia, tạo nên trên 5.000 loại bia khác nhau.

Trong Giáng sinh, bánh mật ong được gọi là Lebkuchen được nướng trong các hình vuông, trái tim, hình bán nguyệt, hoặc hình gấu nhỏ và được trang trí với cherubs (thiên thần) và chuông.5 đến 7 chiếc bánh nhỏ được gắn với nhau bằng một dải ruy băng và được một cô gái trẻ tặng cho chàng trai mà cô ấy lựa chọn vào ngày Giáng sinh. Springerle (cookies), kẹo bánh hạnh nhân, và Stollen (một loại bánh cà phê với kẹo và hoa quả sấy khô) cũng là những món tráng miệng phổ biến trong Giáng sinh. Đi cùng với cookie thì người Đức uống Glühwein, một loại vang nóng. Thức uống ưa thích với thanh thiếu niên là Apfelschörle, một loại nước trái cây. Một bữa tối Giáng sinh truyền thống sẽ có ngỗng quay với rau và Kartoffelknödeln (bánh bao khoai tây).

Thói quen ăn uống



Khi ăn ra tại Đức, bạn nên lịch sự để hai tay trên bàn, nhưng khuỷu tay không nên để nằm xuống bàn. Nó cũng được coi là bất lịch sự khi chừa thức ăn ở đĩa. Phục vụ có thể xin 5-10% tiền tip. Một loại hình khác của nhà hàng là bierhall,thường được phục vụ Bratwurst, kèm theo bia.

Bữa ăn sáng, hoặc früstück, gồm có mứt, phô mai, trứng và thịt. Cà phê hoặc trà cũng có thể được phục vụ. Zweitesfrüstück là bữa ăn nhẹ giữa buổi sáng tại nơi làm việc hay trường học. Học sinh có thể có belegtesbrot (bánh mì đen), một chiếc bánh kẹp thịt nhỏ hoặc pho mát, và trái cây. Người Đức ăn bữa ăn lớn trong ngày của họ, mittagessen, khoảng giữa trưa hoặc sau đó, đôi khi kéo dài 2 tiếng đồng hồ. Các bữa ăn hầu như luôn luôn bắt đầu với suppe (súp), và một số món bên dưới (xem thực đơn). Vào buổi chiều, Kaffee (bữa ăn nhẹ với cà phê) thường được phục vụ, bao gồm bánh ngọt và bánh ngọt. Abendbrot (bữa ăn tối, nghĩa là “bánh mì của buổi tối”) là một bữa ăn nhẹ hơn so với bữa ăn trưa, thường là một miếng bánh sandwich với thịt nguội và pho mát, ăn kèm với xà lách trộn hoặc trái cây. Bánh quy và kẹo luôn được dùng, đặc biệt là trẻ em, vào bất cứ lúc nào trong ngày.

Menu mẫu

Fleischbrühe (súp)

Rollmops (philê cuộn cá trích)

Königsbergerklopse (thịt viên sốt kem)

Sauerkraut (Dưa cải bắp)

Armerritter (bánh mì nướng Đức)

Pho mát và bánh quy giòn

Cookie với cà phê

Chính trị, kinh tế và ẩm thực

Nhiều người Đức đã bắt đầu thay đổi thói quen ăn uống của họ để giảm calo và lượng cholesterol. Kể từ khi thống nhất đất nước Đông và Tây Đức trong thập niên 1990, chính phủ đã phải đối mặt với những thách thức của việc đưa các điều kiện sống ở Đông Đức cũ đến các tiêu chuẩn ở Tây Đức trước đây. Nâng cấp nhà ở, trường học, và các tiện ích được tiếp tục sau năm 2001. Mặc dù điều kiện sống không đồng đều, tất cả các bộ phận của đất nước đều rất phát triển. Thật sự hầu hết trẻ em Đức đều có đủ ăn đủ mặc.

8/31/16

Mẹ Việt ở Đức: Tôi đã vượt qua trầm cảm sau sinh thế nào?

Tôi theo anh sang Đức vào tháng 8.2015, lúc đó đã 28 tuần thai. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi xa lạ.

Tôi theo anh sang Đức vào tháng 8.2015, lúc đó đã 28 tuần thai. Trước đó tôi có đi học tiếng Đức nhưng toàn bị ngắt quãng do đám cưới, rồi tuần trăng mật, di chuyển chỗ ở và mang bầu, thế nên tiếng Đức của tôi vẫn ở trình độ vỡ lòng.

Sang Đức với cái bụng to tướng mà chưa tìm được nhà, đến khi ổn định chỗ ở thì không được sắp xếp vào lớp học nữa vì người ta e ngại tôi học chưa hết khóa đã sinh. Thế là tôi đành ngậm ngùi chờ sinh xong mới đi học. Ngày ngày chồng đi làm, tôi ở nhà dọn dẹp, nấu nướng và thực hiện các cuộc hẹn với bác sĩ để khám thai.


Điều khác nhất với tôi lúc ở nhà là "đặt cuộc hẹn" (ein Termin machen). Nếu không đặt hẹn, bạn tự đến nơi khám bệnh, họ sẽ cho vào danh sách "khẩn cấp", và điều đó có nghĩa là bạn phải ngồi chờ. Bác sĩ sẽ khám cho những người có hẹn trước, rồi mới đến những trường hợp khẩn cấp. Có khi chờ 3-4 tiếng là chuyện thường.

Khi có thai, thay vì đến bệnh viện, bạn phải tự tìm một bác sĩ phụ khoa (frauenarzt) có phòng khám riêng và đến đó khám định kỳ. Được chồng giúp tôi đã tìm được một bác sĩ giỏi ngay gần nhà nên hàng tuần tôi đi bộ đến phòng khám. Lần nào đến cũng phải mất hơn 2 tiếng từ việc ngồi chờ khám, đo tim thai (30 phút) đến khám tổng thể. Đến tuần cuối cùng (tuần 40) thì ngày nào tôi cũng ì ạch vác cái bụng đi khám xem thai nhi và nước ối có ổn định không.

Quá ngày sinh 5 ngày, được giấy chấp nhận của bác sĩ cho kích đẻ, hai vợ chồng tôi tươi như hoa, hí hửng mang giấy đến bệnh viện.

Điều nói thêm nữa, ở Đức chỉ kích đẻ khi bạn quá dự sinh 10 ngày. Tôi mới quá 5 ngày, họ bắt tôi khai đủ thứ giấy tờ liên quan đến chuyện tại sao lại muốn sinh "sớm. Dù quá ngày sinh nhưng nếu sức khoẻ mẹ và bé, nước ối tốt, bạn hoàn toàn có thể sinh thường.

Rồi ngày đấy cũng đến. Sau hai ngày kích đẻ bằng thuốc mở cổ tử cung. Ngày đầu mặc dù nhiều cơn co giả đau muốn chết mà cổ tử cung chẳng mở thêm phân nào, đến ngày thứ hai bé mới cất tiếng khóc chào đời.

Vợ chồng tác giả và con trai đầu lòngẢNH: HV



Sau sinh

Sinh xong, những tháng ngày dài đằng đẵng kéo đến. May mắn cho tôi, khi mang bầu, tôi khỏe kinh khủng, rồi bạn bè online tíu tít, Facebook ầm ầm nên "cuộc đời đẹp lắm". Chính vì vậy, không giống nhiều bạn bè sống ở đây khuyên nên làm giấy mời sớm để mẹ sang giúp khi sinh. Tôi vẫn kiên quyết mời mẹ sang để dẫn mẹ đi chơi, ai lại bắt mẹ phải phục vụ con và cháu bao giờ. Thế nên chúng tôi làm giấy mời khá muộn.

Lần đầu sinh con ở xứ mà không ai nói tiếng Anh với mình, ngôn ngữ kém, bạn bè không, rồi thay đổi hormon, con khóc không biết dỗ, 24/24 giờ chỉ một mẹ một con, tôi lâm vào trạng thái bế tắc và mất ngủ kéo đến. Chồng tôi mới đi làm, không thể xin bảo hiểm trả, thế nên chỉ ở nhà với vợ 2 tuần rồi đi lại (các ông bố ở Đức thường xin nghỉ 3 tháng để chăm vợ con). Những ngày đầu, do ăn uống không đầy đủ và mất ngủ triền miên, tôi gần như không có sữa cho con bú.


Mùa đông năm ấy sao mà dài và ảm đạm thế! Hôm nào may mắn thì có nắng đẹp, còn lại là những ngày tuyết rơi, mưa buồn và lạnh lẽo.

Hàng ngày, cứ đến khi mặt trời lặn, là tôi lại hoang mang và nước mắt ngắn dài: "đêm lại đến rồi, sao mà tôi có thể ngủ được đây?".

Tôi lâm vào trạng thái hoang tưởng và sợ hãi với chính giấc ngủ của mình. Ban ngày đằng đẵng trông con, ban đêm mất ngủ, sức khỏe và tinh thần tôi ngày càng đi xuống.

Chồng tôi chăm tôi lắm, xin nghỉ thêm vài tuần nữa và bắt tôi đến gặp bác sĩ tâm lý, mẹ tôi cũng bay sang giúp đỡ.

Với lời khuyên của bác sĩ là đi học tiếng Đức; tham gia các khoá tập sau sinh với các bà mẹ khác để kết bạn; - thường xuyên đưa con đi dạo bên ngoài để hít thở không khí trong lành, giúp tinh thần mẹ thoải mái, con mạnh khoẻ… tôi đã làm theo và tâm lý dần cải thiện.

Tiếng Đức phản ánh con người Đức, theo cảm nhận của tôi. Giống như tiếng TBN, Pháp… đều có ngôi Sie và Du được sử dụng với một cách lịch sự, xã giao hay thân thiện, bạn bè suồng sã. Nhưng còn hơn thế, đối với người lạ, người không quen, mới gặp lần đầu, sếp, bạn cùng lớp... Đều sử dụng ngôi Sie. Tôi đi học tiếng Đức cả tháng, mọi người vẫn gọi nhau lịch sự vậy. Không suồng sã, không thân mật, họ luôn giữ một khoảng cách nhất định. Chồng tôi đi làm gọi đồng nghiệp cũng là Sie. Thỉnh thoảng anh khoe “bạn ấy chơi thân với anh lắm, đến mức gọi nhau là Du”.


Tôi lại sống ở một thành phố được coi là quí phái và kiêu kì, nơi có nhiều người giàu. Thế nhưng, một người cởi mở như tôi mà mãi không có bạn. Nhiều người nói, dân thành phố này kiêu lắm. Quả đúng, đi học rồi đi tập khoá tập sau sinh, Sie mãi vẫn là Sie.

Nhiều khi nghĩ, hay mình lại quay về. Nơi có bạn bè, gia đình và công việc yêu thích, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Hà Nội nắng ấm, thuê một chị giúp việc hàng ngày giúp nấu nướng và trông hộ, thi thoảng đi cà phê với bạn… quả là thiên đường. Tôi nên cho mình một cơ hội bằng cách đăng ký khóa tập sau sinh.

Cuối cùng cũng làm quen được với hai cô bạn sẵn sàng nói cả tiếng Đức và tiếng anh. Thế là tôi cố gắng nói nhiều hơn với cái ngữ pháp chập cheng của mình. Chúng tôi lập nhóm để chat (tán gẫu) và chia sẻ kinh nghiệm nuôi con, hàng tuần rủ nhau đi ăn hoặc dạo công viên. Chồng tôi cũng choáng nhưng vui vì mỗi lần xem lịch, thấy các cuộc hẹn của vợ ngày một nhiều lên.

Ngày xưa ở nhà, nhớ có hội mấy bà mẹ Latin buổi trưa đến “buôn dưa lê” ở quán Joma Tây Hồ, tôi vừa đi vừa chép miệng: "đúng là mấy bà house wife (nội trợ) thừa thời gian” nhưng giờ mình cũng vậy.

Nhưng house wife thời hiện đại bận lắm. Chồng giao cho tôi chức danh thư ký riêng để quản lý hết các việc hậu phương. Ví dụ: thợ đến nhà kiểm tra lò sưởi, hệ thống nước định kỳ (họ gửi thư đến trước cả tuần và đặt giờ đến) để tôi có thêm "việc làm" mà tiếp xúc mọi người nhiều hơn.

Sau sinh gần 4 tháng tôi mới lấy lại được phong độ, lấy đuọc lai nụ cười.

 /// Ảnh: Hoài Vũ Bender

Tôi có khá nhiều bạn Việt sống ở nước ngoài và bị bệnh trầm cảm giống tôi. Kể cả ở nước nói tiếng Anh, nhưng không có gia đình và bạn bè xung quanh, cộng với việc chăm con khi cơ thể còn yếu, dẫn đến việc suy sụp tinh thần khá nhanh. Ở nước ngoài, tỉ lệ các bà mẹ bị mắc bệnh trầm cảm sau sinh khá cao và càng nhiều hơn ở xứ lạnh vì có cả "trầm cảm mùa đông" (winter depression).

Giờ tôi nghĩ lại, giống như các căn bênh tâm lý khác, cho dù có mẹ, hay chồng và người thân ở bên cạnh, người có thể giúp bạn chỉ có "chính bản thân bạn".

Nhưng khi bạn đã vượt qua khó khăn, bạn sẽ mạnh mẽ hơn nhiều. Với riêng tôi, tôi thấy mình có khả năng tổ chức cao hơn, thương bản thân hơn và biết thư giãn hơn. Cuộc sống là đấu tranh, có đấu tranh thì mới có sinh tồn, không dần dần chúng ta sẽ rơi vào trang thái bế tắc không đường ra.

Mong rằng một ngày nào đó, tôi sẽ cảm thấy Đức là quê hương thứ hai chứ không còn xa lạ như cảm nhận ban đầu nữa.

Người Việt ở Đức hãy cảnh giác với bẫy Hartz IV


Đức là một trong những nước đề cao khái niệm „Kinh tế thị trường xã hội“, tức là không chỉ cạnh tranh để phát triển nền kinh tế theo nhu cầu của thị trường, mà còn phải quan tâm tới phúc lợi xã hội đối với người dân.




Nước Đức vẫn thường tự hào về mạng lưới xã hội kép, có nghĩa là khi người lao động không may mất đi công ăn việc làm, họ sẽ được nâng đỡ bằng mạng lưới xã hội thứ nhất, đó là tiền thất nghiệp. Sau khi hết thời gian nhận tiền thất nghiệp, phụ thuộc vào thời gian làm việc liên tục trước đó, họ sẽ được nâng đỡ bằng mạng lưới xã hội thứ hai, đó là tiền trợ cấp thất nghiệp. 

Trước đây, sau khi hết thời gian nhận trợ cấp thất nghiệp, họ sẽ được nhận tiền trợ cấp xã hội, nếu vẫn không có công ăn việc làm và không còn tiền của, tài sản để sinh sống. Có nghĩa là sống ở Đức thì không ai sợ bị chết đói vì không có tiền để bảo đảm cuộc sống tối thiểu. Trong quá trình thực hiện „Agenda 2010“ để cải cách thị trường lao động, nhằm giảm thiểu số người thất nghiệp, Chính phủ CHLB Đức dưới thời Thủ tướng Gerhard Schröder đã đưa vào áp dụng cái gọi là „Hartz IV“, có thể coi là gộp tiền trợ cấp thất nghiệp với tiền trợ cấp xã hội vào làm một, với mức thấp ngang với trợ cấp xã hội. Biện pháp này đã góp phần làm giảm số lượng người thất nghiệp, vì nhiều người sẽ cảm thấy xấu hổ, nếu họ phải ngửa tay xin tiền trợ cấp xã hội, nếu họ còn khả năng kiếm được công ăn việc làm, dù là vất vả hoặc lương thấp.

Tuy nhiên, cũng có không ít người đã lợi dụng kẽ hở trong quản lý để được nhận tiền Hartz IV một cách bất chính như khai man hoặc che giấu thực tế thu nhập, che giấu tài sản thực có, hoặc đi làm chui trong khi vẫn nhận Hartz IV. Trong tiếng Đức, khái niệm để chỉ những hành vi gian dối này là „Lừa đảo phúc lợi xã hội“ (Sozialbetrug hoặc Sozialleistungsbetrug). Chưa kể hành vi lừa đảo phúc lợi xã hội này, nếu bị phát giác có thể bị khép vào tội hình sự với hình phạt là phạt tiền, hoặc thậm chí bị tù và bị ghi váo hồ sơ, lý lịch. Đây cũng có thể là một cái „bẫy“ làm cho người ta vì một chút lợi ích nhỏ trước mắt mà đánh mất nhiều cơ hội, lợi ích lớn hơn.

Mặc dù việc được nhận Hartz IV là „quyền“ của những người được thụ hưởng, nếu họ đáp ứng những quy định trong luật pháp như không có thu nhập, không có tài sản, nhưng để xác định được điều này, người nhận Hartz IV phải kê khai những tài khoản ngân hàng mà họ có và cơ quan chức năng có quyền kiểm tra, kê khai diện tích nhà ở xem có rộng quá, đắt quá không.

Để kiểm tra xem những người nhận Hartz IV có đi làm chui không, Jobcenter sẽ thường xuyên hẹn tới để gặp hoặc giới thiệu nơi có thể đến xin việc, cho dù hy vọng có được công ăn, việc làm là mong manh.

Những người về Việt Nam thăm gia đình mà không báo trước với Jobcenter thì luôn lo nơm nớp, vì nếu họ phát hiện dấu nhập xuất cảnh trong hộ chiếu thì sẽ bị trừ tiền. Nhiều người sau khi ở Việt Nam sang, phải bỏ ra mấy trăm Euro tiền phạt để đổi hộ chiếu mới, do vẫn còn lâu mới hết hạn hộ chiếu, nhưng lại sợ Jobcenter biết được.

Có người có công ăn việc làm hoặc hành nghề tự lập, nhưng lại chỉ muốn khai thu nhập ít đi để có thể nhận được Hartz IV cho cả gia đình. Như vậy, suốt ngày họ sống trong lo sợ bị phát hiện, mất hẳn tự tin. Thậm chí, khi họ đã tích lũy được một số vốn kha khá cũng không dám mua sắm hoặc làm gì lớn vì sợ bị lộ.

Vì Hartz IV, có người đã rơi vào nghịch cảnh là dành dụm xây được nhà to ở Việt Nam, thậm chí có đất chỗ này chỗ khác để dành, nhưng trong cuộc sống hàng ngày ở Đức, họ phải ở trong căn hộ chật chội, vì Jobcenter không cho phép họ thuê nhà rộng. Thế rồi, thời gian cứ trôi đi thật nhanh, tuổi già sồng sộc tới. Không biết bao giờ họ mới được thanh thản hưởng những thành tựu do sức lao động của mình mang lại?

Vũ Văn – Thoibao.de

8/30/16

Những việc giáo viên ở Đức không được phép làm


1.Giáo viên có quyền khóa cửa lớp và để học sinh lại bên trong như một hình phạt?

Học sinh mất trật tự trong giờ học, cô giáo yêu cầu trật tự mà không nghe lời . Sau giờ học, giáo viên bắt học sinh đó ở lại trong lớp và khóa cửa lớp lại.


Hành động này có được phép hay không?

Giáo viên không có quyền hạn lớn hơn Cha mẹ trẻ. Theo luật Đức, trẻ có quyền hưởng Sự giáo dụckhông đòn roi/ mắng mỏ.

Không chỉ thầy cô, Cha mẹ dạy trẻ cũng không được quyền mắng/ đánh con. Như vậy, thầy cô giáo không được phép khóa cửa để trẻ lại trong lớp.

Việc làm này nếu bị kiện, thầy có giáo có thể bị phạt tù đến 5 năm vì tội lấy mất quyền tự do của người khác.

2. Thầy cô giáo có được hét hay không?

Nếu học sinh nói chuyện hay đùa nghịch làm ảnh hưởng đến tiết/giờ học , việc hét lên nhắc giữ trật tự là được phép .

Tuy nhiên, việc hét trực tiếp vào tai học sinh là bị cấm và trong một số trường hợp, khi việc hét ấy ảnh hưởng đến tâm lý, giáo viên sẽ bị kiện. Những câu hỏi ví dụ để xác định việc hét học sinh có gây tổn thương tâm lý hay không:

Giáo viên hét ở mức độ nào?

Học sinh phản ứng sau đó ra sao?

Liệu có cách khác tốt hơn cách hét hay không?

3. Giáo viên có quyền kiểm tra máy di động/handy?

Học sinh mang điện thoại và gọi điện trong giờ học, giáo viên được phép tịch thu nhưng không được phép mở máy đó ra xem những gì có trong máy : ảnh, video, tin nhắn,... Việc xem những tài liệu có trên máy là việc xâm phạm quyền tự do của người khác .

4. Giáo viên được phép chạm/sờ học sinh?

Việc động chạm vào cơ thể của học sinh là điều giáo viên không được phép làm. Ngay cả việc cố tình gần gũi ( chạm vào vai/tay,...) cũng là điều bị cấm. Nếu không giáo viên có thể bị kiện vì tội làm dụng tình dục ở trẻ vị thành niên 

5. Giáo viên được phép từ chối cho học sinh đi dã ngoại/ thăm quan?

Theo quy định, học sinh nào cũng được phép đi chơi/ dã ngoại/ thăm quan cùng cả lớp. Bởi vì là người chịu trách nhiệm về sự an toàn của học sinh nên giáo viên được quyền không cho học sinh nào đó đi cùng. Tuy nhiên, việc cấm học sinh đó đi phải có lý do chính đáng và có bằng chứng ( Ví dụ : Học sinh ở trong lớp thường không nghe lời và quấy phá, đã nhiều lần cảnh cáo,...)

6. Giáo viên có quyền cấm học sinh uống nước trong giờ?

Việc uống nước trong giờ học có thể gây ra nhiều phiền nhiễu cản trờ giờ học: tiếng động, đổ nước, rơi vỡ, mất thời gian đi vệ sinh ... Tuy nhiên không có quy định nào ở Đức cấm hoc sinh uống nước trong giờ học cả. Việc được phép uống hay không sẽ do Nhà trường hoặc Giáo viên từng lớp quyết định 

7. Giáo viên phải trả tiền đau/ ốm nếu học sinh bị thương trong giờ thể dục?

Việc tập thể dục trong trường học luôn phải đặt yếu tố an toàn lên trên hết. Giáo viên thể dục là người phải biết khả năng của từng học sinh và phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của học sinh mình phụ trách. Nếu học sinh đó không thể làm việc giáo viên yêu cầu , nói rõ với giáo viên nhưng không được chấp nhận , vẫn phải thực hiện theo yêu cầu dẫn đến tai nạn hay thương tích, học sinh có thể kiện giáo viên đòi tiền thương tật.

8/29/16

Hiểu về cách sống của người Đức

Thắng thắn và rõ ràng:

Người Đức nổi tiếng là thẳng thắn và rõ ràng. Thẳng thắn thể hiện ở việc góp ý, đánh giá (khả năng, hiểu biết…), từ chối (lời mời, cuộc hẹn, xin phép) hoặc yêu cầu (giúp đỡ…). Bạn cùng đừng quá buồn khi nhận được những lời góp ý quá thẳng thắn và những lời từ chối rất thẳng thật.Rõ ràng thể hiện ở điểm mọi thứ phải minh bạch và logic.


Người Đức rất thích câu hỏi: Warum-Tại sao? ”Với người Đức, đừng bao giờ bắt đầu nói một điều gì, nếu không nghĩ ra câu trả lời cho câu hỏi Tại sao?”

 Tiết kiệm:Người Đức cũng được biết đên là sống cần kiệm hơn người dân các nước khác. Tiết kiệm thể hiện ở chỗ “vừa đủ”.

Điện thoại: Chi liên lạc khi cần thiết và nói những gì cần khi không thể liên lạc bằng những phương tiện khác rẻ hơn.

Điện: Sau khi sử dụng các thiết bị điện, cần được tắt ngay.

Nước: Khi sử dụng, ngoài chi phí phải trả để mua nước dùng, người sử dụng còn phải trả tiền xử lý nước thải, càng dùng nhiều nước sạch, thì càng phải trả càng nhiều tiền xử lý nước thải. Vì vậy người Đức rất tiết kiệm khi dùng nước, thông thường họ chỉ tắm 2 hoặc 3 lần/tuần (không tắm quá lâu và không thường dùng bồn tắm, mà thường dùng vòi hoa sen) và 3 ngày giặt, thay quần áo/1 lần. Bạn cũng đừng quá lo lắng về vấn đề đảm bảo vệ sinh cơ thể, vì môi trường ở Đức rất sạch, các đường phố hầu như không có bụi và không phải dùng khẩu trang.

Lò sưởi: Khí hậu ở Đức khá lạnh và thường xuyên phải sử dụng lò sưởi vào mùa đông và thu. Chi phí để sử dụng lò sưởi tương đối cao, khi ở trong phòng, chi nên bật ở mức vừa đủ ấm và khi ra khỏi phòng cần tắt các thiết bị sưởi.

Thức ăn: Thức thường được nấu vừa đủ và thậm trí còn hơi thiếu, khi ăn thừa thường được bảo quản trong tủ lạnh cho những ngày hôm sau.

Đi lại: Hạn chế tối đa việc sử dụng các phương tiện cá nhân tiêu tốn xăng dầu như xe ôtô riêng, xe gắn máy, thay vào đó là: Xe Bus, tàu điện, tầu hoả và đặc biệt là xe đạp, bạn đừng ngạc nhiên khi thấy những nhân viên văn phòng mặc đồng phục complet xắn quần hoặc những nhân viên nữ vén váy đạp xe đi làm.

Lạnh lùng-Đúng mực: Người Đức được ví von của Cỗ Xe tăng – sự lạnh lùng và chắc chắn. Nhưng không vì thế mà họ không có tình cảm và cảm xúc: Người ta thường so sánh người Mỹ với quả anh đào, còn người Đức với quả dừa là vì như vậy. Quả anh đào rất mềm và ngọt, nhìn đã thấy thích, chưa ăn đã thấy ngon, nhưng khi ăn thì gặp phải cái hạt rất rắn. Còn quả dừa nhìn vừa xấu xí, thô kệch lại cứng rắn, nhìn đã không muốn ăn, nhưng khi đập tan được lớp vỏ thì lại được thưởng thức một bầu nước rất ngon, mát bổ. Hãy sống chân thật với người Đức, bạn sẽ được đáp lại sự chân thành hơn cả mong đợi.* Người Đức không thích: khoác lác, quá phô trương, ồn ã. Tất cả thể hiện sự đúng mực có suy xét.

Không thích than phiền và “buôn dưa lê”: Đức tính tự lập và vượt khó của người Đức tạo cho họ thói quen không thích than phiền, than khó. Hãy cố gắng hết sức, trước khi nghĩ đến chuyện cầu cạnh sự giúp đỡ của người khác. Người Đức cũng không thích ngồi lê buôn chuyện và can thiệp vào cuộc sống cá nhân của người khác. Đừng mất quá nhiều thời gian để nói về những chuyện vô bổ với người Đức, nếu bạn không muốn biến cả quả dừa thành hột anh đào.

Người Đức nổi tiếng trên trên thế giới về tính tiết kiệm, từ cái nhỏ nhất cho đến lớn nhất. Người Đức có một sức làm việc, tinh thần làm việc phi thường, có lẽ đó là Gen di truyền từ tổ tông để lại. Ngoài ra không thể không nói đến tính tiết kiệm của người Đức. Vậy, chúng ta hay xem họ tiết kiệm như thế nào nhé!

Tiết kiệm nhiên liệu :Tiết kiệm nhiên liệu luôn được người Đức đặt lên hàng đầu. Họ thường sử dụng các loại bóng đèn giảm nhiên liệu, loại này không chỉ tiết kiệm được nhiên liệu mà còn có tuổi thọ lâu hơn bóng đèn tóc, đồng thời ánh sáng cũng dễ chịu hơn. Các loại máy móc trong nhà như ti vi, máy tính, máy giặt… không nên để stand by (chế độ chờ) mà nên được ngắt trực tiếp với nguồn. Tốt nhất nên lắp đặt các thiệt bị máy móc với một công tắc, khi không sử dụng nữa chỉ cần tắt công tắc.

Theo các nhà nghiên cứu Đức thông qua các máy móc để chế độ stand by, số tiền phải trả cho khoản năng lượng này có thể một năm lên tới 75€ trong mỗi gia đình. Như vậy tính trên cả nước hàng năm khoảng 15-20 triệu kW điện bị sử dụng một cách lãng phí. Để phục vụ cho số lượng điện lãng phí này hai máy nhiệt điện cỡ lớn phải làm việc hết công suất.

Khi nấu nướng cũng nên biết cách tiết kiệm điện, ví dụ như những đồ đông đá nên để ra ngoài trước khi dùng lò vi sóng hoặc lò nướng để rã đông. Ninh nấu thức ăn nên dùng nắp đậy nồi lại, giúp giữ nhiệt tốt hơn chóng chín hơn, tốn ít điện hoặc gas. Sau khi nấu mà bếp còn nóng thì cũng có thể dùng chính bếp đó để nấu các món sau, không phải bật nhiều bếp lên một lúc.

Lưu ý không phải các thiết bị máy móc nào cũng tốn điện như nhau, có loại tốn nhiều có loại tốn ít, kể cả những máy móc cũ cũng chưa chắc đã tiêu tốn năng lượng như cái mới. Vì vậy trước khi mua, nên xem xét hướng dẫn sử dụng bên ngoài, tìm hiểu các thông số kỹ thuật.

Nếu nhà có máy rửa bát thì nên dùng máy rửa bát thay cho rửa bằng tay, vì máy rửa bát tiêu tốn không nhiều năng lượng điện và nước bằng rửa trực tiếp bằng tay. Người Đức không tráng bát lại sau khi rửa vì nước rửa bát của họ không có hóa chất độc.

Không phải tất cả các loại quần áo và đồ dùng trong nhà nhất thiết phải giặt ở nhiệt độ cao, tùy vào từng loại vải mà để chế độ phù hợp, tránh đặt chương trình cho máy chạy quá lâu, tốn điện tốn nước.

Khi tắm không dùng nước quá nóng mà chỉ đủ ấm, nếu nhà nhiều trẻ em thì tắm cho chúng một lúc trong bồn tắm. Nếu muốn tiết kiệm nữa thì dùng nước sau khi tắm để dội toilet.

Không nên bật lò sưởi trong tất cả các phòng, riêng phòng ngủ thì dùng chăn dày hơn một chút vào mùa đông. Đặc biệt khi nhiệt độ trong phòng đã ấm thì không nên tắt lò sưởi, vì sau khi bật lại lò sưởi phải làm việc để làm ấm toàn bộ căn phòng như vậy rất tốn năng lượng.

Thường xuyên đọc sách báo thay bằng xem ti vi và đọc online trên máy tính.

Tiết kiệm tiền

Có lẽ tiết kiệm tiền thì ai cũng cần phải tiết kiệm, không chỉ người Đức. Nên có một quyển sổ ghi chép hàng ngày, những gì mình đã tiêu và cần tiêu để so sánh, rút ra trong một tháng mình cần bao nhiêu tiền cho chí phí cả gia đình, tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại, tiền bảo hiểm… Để biết nếu tháng này cao hơn tháng trước thì phải giảm bớt cường độ tiêu, dùng. Giữ lại tất cả các hóa đơn để cuối tháng còn tính toán xem tháng này tiêu những gì và chi hết bao nhiêu, tháng sau rút kinh nghiệm không mua những thứ không cần thiết. Không nên để bụng đói khi đi chợ, vì khi đói rất hay mua nhiều đồ ăn vặt.

Các siêu thị và các cửa hàng thường có chương trình khuyến mãi, giảm giá hoặc có siêu thị này rẻ hơn siêu thị khác, hoặc có thể mua online. Nên lập kế hoạch thực đơn cho cả tuần, nên để ra một khoản tiền cố định dùng mua đồ ăn cho gia đình, quy định giới hạn tiêu dùng. Thường thì ai đi mua đồ mà chưa lập kế hoạch hoặc chưa biết mình làm gì sẽ mua nhiều đồ không cần thiết hơn người đã chuẩn bị kế hoạch từ trước. Như vậy không chỉ tốn tiền mà còn tốn thêm thời gian. Nấu ăn tại nhà được ủng hộ, vừa tiết kiệm tiền vừa đảm bảo độ vệ sinh an toàn thực phẩm.

Mỗi người Đức đều có một ống đựng tiền xu, những đồng xu nhỏ được cho vào đó, đến khi đầy mang ra ngân hàng, nhân viên ngân hàng đếm và đổi ra tiền chẵn, chuyển trực tiếp vào tài khoản.

Có nhiều cách để tiết kiệm, không chỉ trong một lúc mà phải tiết kiệm hàng ngày, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cho đến thứ lớn nhất. Tiết kiệm không có nghĩa là thắt lưng buộc bụng hoặc quá khắt khe, keo kiệt, chất lượng cuộc sống bao giờ cũng được đặt lên hàng đầu.

Nước Đức đã từng trải qua hai cuộc chiến tranh, chiến tranh thế giới lần thứ nhất và thứ hai, thiệt hại vật chất và con người vô số kể. Cho đến năm 1945 người Đức mới được thực sự sống trong hòa bình và cho đến năm 1990 nước Đức mới được thống nhất. Với công cuộc xây dựng đất nước từ bàn tay trắng, cho đến nay nước này đã trở thành một cường quốc trên thế giới về kinh tế chính trị, công nghệ khoa học, mặc dù sau chiến tranh gần như tất cả công trình khoa học bị phá hủy.

Đầu tư thận trọng như người Đức

Nhiều người dân Đức có thói quen gửi tiền vào ngân hàng hơn là đầu tư vào cổ phiếu và các khoản đầu tư mạo hiểm. Tuy nhiên, lãi suất tại Đức đang biến động một cách tiêu cực.

Lãi suất tiêu cực : Nhiều người gửi tiền tiết kiệm tại Đức đã nhìn thấy rằng, lãi suất ngân hàng còn thấp hơn cả mức lạm phát vốn rất thấp. Vì vậy, Deutsche Skatbank, nằm ở bang Thuringia phía Đông Đức có kế hoạch áp dụng mức lãi suất tiêu cực đối với một số khoản tiền gửi đã khiến nhiều người kinh ngạc.

Hình phạt sẽ chỉ áp dụng cho số dư trên 500.000 euro (625.000 USD) trong tài khoản được rút tiền ngay vốn không nhiều. Về mặt kỹ thuật, đây là lần đầu tiên các ngân hàng Đức đã áp dụng lãi suất tiêu cực: một số ngân hàng yêu cầu doanh nghiệp phải trả tiền gọi là phí dịch vụ. Một số trái phiếu chính phủ đã được giao dịch với lợi tức tiêu cực. Nhưng đây là lần đầu tiên tài khoản cá nhân bị đối xử như vậy. Có lẽ các ngân hàng hy vọng người gửi tiền sẽ gửi tiền dài hạn hoặc các khoản đầu tư cho lợi nhuận cao.

Thói quen đầu tư của người Đức: Những người gửi tiền tiết kiệm tại Đức rất kỳ lạ; họ tránh xa cổ phiếu, trái phiếu và bất động sản, thay vào đó là gửi hơn 2 nghìn tỷ euro vào tài khoản tiết kiệm tại ngân hàng. Nói cách khác, họ rất thận trọng.

Theo một khảo sát mới nhất, trong khi hơn một nửa người Mỹ đầu tư vào cổ phiếu của các doanh nghiệp Mỹ, chỉ 15% người Đức trực tiếp sở hữu cổ phiếu của doanh nghiệp Đức, 21% sở hữu các quỹ tương hỗ. Điều này càng đáng ngạc nhiên hơn khi mức lãi suất ở mức thấp kỷ lục.

Một số người Đức nghĩ rằng gửi tiền tại các ngân hàng chỉ đơn giản là được hưởng lãi suất trong khi đó thị trường chứng khoán và bất động sản giống như một hình thức đánh bạc.

Người Mỹ có các kênh tin tức cập nhật 24/24 các thông tin kinh tế tài chính với những chuyên gia hào hứng đưa ra lời khuyên đầu tư. Ví dụ gần nhất ở Đức là Dirk Müller – nhà giao dịch ở Frankfurt được biết đến với biệt danh “Mr DAX”. Đây là chuyên gia xuất hiện khá thường xuyên trên tivi và những cuốn sách của ông cũng được bán rất chạy.

Tuy nhiên, ông là người hiếm hoi khuyên người Đức nên mạo hiểm đầu tư vào các tài sản ngoài sổ tiết kiệm. Ông coi đây là “một trong những sản phẩm tồi tệ nhất mà các ngân hàng có thể cung cấp” bởi đây nhà đầu tư bị giới hạn số tiền và số lần mà họ có thể rút ra. Thêm vào đó, lãi suất cũng ở mức thấp hơn so với lạm phát.

Tuy nhiên, chỉ có rất ít người Đức nghe theo lời khuyên này. Theo khảo sát của Hiệp hội ngân hàng Đức chỉ có 30% người Đức cho biết họ tiết kiệm tiền “cho tuổi già”, 27% cho “trường hợp khẩn cấp” và 27% để “mua các tài sản lớn”. Chỉ có 7% nhắc đến việc “đầu tư làm giàu”. Khi được hỏi nhân tố nào ảnh hưởng nhiều nhất đến quyết định đầu tư, 60% có câu trả lời là “an toàn”, chỉ có 15% quan tâm đến lợi nhuận.

Các chính sách công cũng coi chứng khoán là tài sản đầu tư chứa đầy rủi ro, hoặc thậm chí là trái phép. Chính phủ duy trì chế độ theo dõi các nhân viên tư vấn một cách chặt chẽ, có hệ thống ghi lại bất cứ lời phàn nàn nào từ khách hàng. Thêm vào đó, luật bảo vệ người tiêu dùng yêu cầu nhân viên tư vấn phải đọc lời khuyên bắt buộc (giá cổ phiếu có thể đi lên cũng như đi xuống) bất cứ khi nào họ gặp gỡ khách hàng.

Kết quả là, mặc dù người Đức có thu nhập khá cao nhưng tài sản ròng trung bình chỉ ở mức 51.400 euro – tương đương 69.221 USD. Đây là mức không chỉ thấp hơn của Pháp (115.800 euro), Hà Lan (103.600 euro) mà còn thấp hơn cả Hy Lạp (101.900 euro) và Slovakia (61.200 euro). Tỷ lệ sở hữu nhà ở mức thấp là lý do chính, nhưng người Đức chỉ kiếm được quá ít lợi nhuận từ những khoản tiết kiệm là lý do quan trọng hơn.

Kinh tế Đức sa sút: Ngân hàng Trung ương châu Âu đã hy vọng sẽ khuyến khích các ngân hàng cho vay bằng cách đánh lãi suất tiêu cực đối với một số khoản tiền gửi vượt quá con số quy định. Nhưng người Đức hoài nghi rằng chính sách tiền tệ siêu lỏng có thể thúc đẩy hoạt động cho vay và do đó không cần phải cải cách tài chính và cấu trúc sâu hơn.

Họ cáo buộc ECB có những sai lầm trong quá khứ với chính sách lãi suất của mình. Quan hệ giữa ECB và Bundesbank, ngân hàng trung ương có truyền thống hiếu chiến của Đức đang trong tình trạng căng thẳng.

Ý định của ECB, tuy nhiên, không phải là quá khác so với Deutsche Skatbank: để khuyến khích người tiết kiệm chuyển sang tài sản rủi ro, thúc đẩy đầu tư sản xuất. Nhưng xem ra không hiệu quả, thay vì chuyển sang các tài sản đầu tư sinh lợi nhiều hơn, người Đức phản ứng với lãi suất thấp bằng cách giảm tiết kiệm. Tuy nhiên, đầu tư tư nhân đã giảm trong những năm gần đây, phản ánh việc thiếu đầu tư của chính phủ Đức. Đây là một vấn đề ngày càng lộ rõ.

Số liệu thống kê cho thấy do hoạt động xuất khẩu yếu, đầu tư đi xuống, GDP của nền kinh tế lớn nhất Eurozone là Đức giảm 0,2% trong giai đoạn từ tháng 4 đến tháng 6/2014 và đánh dấu lần suy giảm đầu tiên trong hơn một năm. Nhiều viện nghiên cứu hàng đầu dự đoán Đức sẽ đạt tăng trưởng yếu trong năm nay và các nhà kinh tế đã hạ dự báo tăng trưởng GDP của Đức từ 1,9% xuống 1,3% và từ mức 2% xuống còn 1,2% trong năm 2015.

Động lực chính giúp Đức thoát khỏi cuộc suy thoái cận kề là chi tiêu hộ gia đình gia tăng mạnh mẽ. Thêm vào đó, ngoại thương cũng góp phần không nhỏ khi cán cân nghiêng về phía xuất khẩu so với nhập khẩu. Tuy nhiên, giới phân tích vẫn chưa vội lạc quan khi vẫn còn những lo ngại về tình hình thu hút đầu tư, xây dựng tại Đức.

8/28/16

Học cách tự lập ngoài rừng dành cho trẻ mẫu giáo ở Đức

Các bé từ 3 đến 6 tuổi học cách tự lập ngoài rừng một mình mà không hề có bố mẹ đi theo giám sát.


Bé Tilda Geyer rời xa bố mẹ để đi một chuyến tham quan bên hồ vào hè vừa rồi. Bé cùng 10 bạn nhỏ phải ngủ trong lều, tập cưỡi ngựa, hái dâu rừng và chơi đu dây bên hồ nước. Khi đêm xuống, tất cả ca hát vui vẻ bên đống lửa trại.

Điều đặc biệt là Tilda chỉ mới 4 tuổi, và các bạn còn lại cũng đều chỉ mới học mẫu giáo.

Trong khi các trẻ em đi học mẫu giáo thường mới bập bẹ bảng chữ cái, thì các bạn đồng trang lứa ở bên Đức, độ 3 đến 6 tuổi, đã được học cách ra ngoài thế giới và học cách tự mặc quần áo, chuẩn bị thức ăn và tự giác đi ngủ mà không cần bố mẹ ở bên.

Vì trẻ em ở trường mẫu giáo Đức chưa được dạy cách đọc và viết cho đến khi 6 tuổi nên buổi cắm trại này sẽ chỉ huấn luyện cho các em kĩ năng sinh tồn như cách dùng dao để chẻ cành cây làm que nướng thịt.

Chuyến đi chơi, có tên là Kitafahrten, diễn ra hằng năm tại nhiều trường mẫu giáo của Đức. Đây thực sự là khóa học cấp tốc để các em bé nhỏ tuổi trở nên tự lập, do khóa học yêu cầu các em chỉ được mang tối thiểu các dụng cụ cần thiết. Thú nhồi bông luôn được các em lựa chọn để mang đi. Một vài em 3 tuổi không chịu được nỗi nhớ nhà nên người giám sát phải chia kẹo cho các em để dỗ dành.

“Nếu các em nhớ bố mẹ, các em hãy ăn một cái kẹo là thấy đỡ buồn ngay.” Katrin Sperling, cô giao của Tilda, nhớ lại điều mình nói với các em ở trại.

Cảnh các em bé chơi đùa bên hồ nước.

Mặc dù sự an toàn chắc chắn là mối ưu tiên của các thầy cô, nhưng họ không giám sát chặt chẽ các em như ở nhiều trường mẫu giáo các nước khác.

Nhóm của Tilda cắm trại trên một hòn đảo, và hầu như toàn bộ các em – mới 4 đến 5 tuổi – đều không biết bơi. Một số nhóm khác thì được phát bộ dao Quân đội Thụy Sĩ để đẽo gọt gỗ, và có vài em cũng cắt phải tay. Cô Henrieke, có con gái 4 tuổi cũng tham gia chuyến đi, nhớ lại: “Nhiều phụ huynh tỏ ra không hài lòng về chuyện đó.”

Phụ huynh bị cấm không được gọi điện thoại đến trường trong suốt chuyến đi. Cô Sperling kể lại khi 2 bà mẹ lo lắng gọi đến trước khi chuyến đi diễn ra, cô đã nói với họ: “Chỉ khi thực sự cần thiết, chúng tôi sẽ gọi đến các vị.”

Bốn ngày một lần, bố mẹ các em sẽ chỉ nhận 3 tin nhắn, một trong số đó có thể rất ngắn gọn như: “Bọn con đã đến nơi.”

Ở một đất nước đầy luật lệ như Đức, trẻ em lại lớn lên trong môi trường khá tự do. Các em nhỏ mới 5 tuổi có thể đi thăm các tiệm bánh địa phương một mình vào thứ 7, hay tự giải quyết mâu thuẫn với nhau tại sân chơi, và thường xuyên chơi với nhau mà không có giám sát từ thầy cô giáo.

Hầu hết người dân Đức thấy việc cho phép các em mẫu giáo đi vào rừng một vài đêm không phải là điều quá nguy hiểm. Một số phụ huynh còn cho rằng, nó còn mang lại nhiều lợi ích khác.

Cô Basket, một bà mẹ đến từ Berlin có một người chồng làm DJ nói: “Bạn và người bạn đời có thể trở lại hồi mới yêu trong vài ngày. Đối với chúng tôi, điều đó quá tuyệt!” Trong khi con gái đang vật lộn ở trong rừng, cô có thể đến Hamburg để tham dự buổi biểu diễn của chồng.

Buổi cắm trại này là ý tưởng của Friedrich Fröbel, một nhà giáo dục ở thế kỷ 19, cũng là người sáng tạo ra khái niệm “trường mẫu giáo”. Ông tin rằng trẻ em nên chơi đùa thoải mái ngoài thiên nhiên và học hỏi từ kinh nghiệm có được mỗi ngày.

Chuyến đi đã dạy cho các em biết trở nên “trách nhiệm hơn không chỉ với bản thân mà còn với các bạn khác”, theo như lời của Yvonne Anders, hiệu trưởng một trường mầm non tại đại học Free University, Berlin. Bà nói: “Nếu một em thấy nhớ bố mẹ, các em khác sẽ dỗ dành và chăm sóc em đó. Hoặc, các em sẽ giúp đỡ nhau mặc quần áo.”

Một vài người cho rằng những chuyến đi như thế này có hiệu quả hơn cách dạy con ở các nước khác. Cô Christiane Dittrich, hiêu trưởng một trường mẫu giáo ở Béc-lin nói: “Phụ huynh ngày nay không tin tưởng các em, nhưng không biết rằng chúng có thể làm được nhiều thứ hơn là họ nghĩ.” 

Dù vậy, không phải người Đức nào cũng ủng hộ việc đưa trẻ em vào rừng một mình và ở một số nơi trên nước Đức, điều này không hề phổ biến. Những người mới đến Berlin, nơi những chuyến đi kiểu này được áp dụng rộng rãi, thường thấy sốc và không quen.

Lena Altman, một người dân gốc Düsseldorf mới chuyển đến Berlin sau khi định cư ở Mỹ một thời gian, cảm thấy nghi ngại trước chính sách này. Cô nói: “Tôi đến từ một nơi có lối nuôi dạy con theo kiểu giám sát chặt chẽ nên thấy việc này thật quá sức.”

Dù vậy, đứa con trai lên 6 của cô đã có 2 chuyến đi xa như vậy rồi. Bé còn nói với cô là bé rất thích chuyến đi vừa qua và mong nó kéo dài hơn nữa.

Một bà mẹ đến từ Berlin khác cũng trăn trở rất nhiều khi đưa đứa con mới 2 tuổi đi một chuyến dài 3 đêm vào năm 2012. Con gái cô, lúc đó vẫn quấn tã, đã học cách cho ngỗng ăn và hái dâu rừng, hay chơi đùa với đất bùn quanh hồ nước.

Dù vậy, cô bé đã thấy rất nhớ nhà nên bật khóc và đến đêm thứ hai thì bò vào giường cô giáo giám sát. Tất nhiên, cô giáo không gọi điện cho phụ huynh về điều đó.

Còn bé Tilda Geyer thì lại trở về trong tâm trạng rất phấn khởi và vui vẻ, dù mệt lả. Bé đã được một giấy chứng nhận từ thầy cô giáo, khen ngợi “sự dũng cảm, sự kiên trì và tài trí” của mình.

Romy, cô bé tham gia cắm trại, đã trở nên “người lớn” hơn và “cực kì tự tin” sau chuyến đi, theo lời kể của mẹ Margot Schwindenhammer. Romy khoe rằng mình chẳng còn cần đến con gấu bông Susie nữa. “Susie ngủ rất ngoan trong vali của cháu”, cô bé nói. Katharina Hübner-Köhn, hiệu trưởng một trường mẫu giáo ở Berlin, đã cho 4 học sinh mới 3 tuổi đi cắm trại tại nông thôn trong 2 ngày ở ngoại ô Berlin. Các cháu vẫn còn đóng bỉm và ngậm núm vú giả.

Tuy nhiên, một khi đã ở ngoài trang trại, các cháu chẳng có thời gian để nhớ đến mẹ. Tất cả 15 em đều phải làm việc như lau dọn bàn, phơi cỏ khô, hay cho lợn gà ăn. Cô Hübner-Köhn kể lại, những cháu nhỏ nhất thì hay bị mệt và ngủ gục luôn trong chuồng.

“Không có cháu nào nhớ nhà cả”, cô nói. “Các cháu ngủ tốt, chơi nhiều, và chẳng hề đòi về nhà”.

Lặng người với khai giảng' 4 không' ở Đức

Một ngày khai giảng không tốn kém kinh phí, không lãng phí thời gian, không tốn sức lực, không hao mòn niềm tin nhưng ý nghĩa và rất tình cảm ở trường Tiểu học Holzhausen (Frankfurt am Main, CHLB Đức).

Từ rất lâu, tôi vẫn nghe nói “Người Đức thực dụng”. Khái niệm thực dụng theo giải nghĩa của từ điển Tiếng Việt : “thực dụng - (1) có giá trị thiết thực, mang lại lợi ích thực tế; - (2) chỉ nhằm vào những gì có thể mang lại lợi ích vật chất thiết thực và trước mắt cho mình, không quan tâm đến mặt khác”. Tôi đã nghĩ về “Người Đức thực dụng” theo nghĩa (2).

Nhưng sau khi quan sát và tham dự một số hoạt động tại các trường Tiểu học ở Tiểu bang Hessen, CHLB Đức từ năm 2008 đến nay, suy nghĩ và việc làm “thực dụng” của người Đức đối với trẻ nhỏ đã trở thành sự ngưỡng mộ và mong muốn học hỏi rất mạnh trong tôi - “thực dụng” trong suy nghĩ và việc làm cho trẻ nhỏ của người Đức luôn có giá trị thiết thực, mang lại nhiều lợi ích.

Trường Tiểu học Holzhausen, Thành phố Frankfurt am Main thuộc Tiểu bang Hessen của CHLB Đức là trường Tiểu học được chọn dạy song ngữ (tiếng Đức - tiếng Ý, tiếng Đức - tiếng Hy Lạp). Ngày khai giảng của trường chỉ dành cho học sinh lớp 1 (6 tuổi) và học sinh lớp E1(5 tuổi).

Chiếc cổng giữ vai trò quan trọng trong dấu ấn của thời khắc chuyển giai đoạn từ học sinh trường Mẫu giáo sang học sinh trường Tiểu học.

Sự chuẩn bị cho ngày khai giảng

Một ngày trước lễ khai giảng, thầy hiệu trưởng và cô hiệu phó cho biết, họ không phải chuẩn bị công việc nào cho buổi lễ của học sinh mới.


9h45 sáng, các bé học sinh lớp 1A, 1B tưng bừng đi lại trong sân, bé nào cũng ôm trước ngực một túi quà, vai đeo cặp và thường có ông bà, bố mẹ, bác, cô chú,… đi cùng. Đôi khi, một bé có tới hơn mười người thân cùng đến dự khai giảng.

Trong khu hành lang, lối lên các phòng học, cafe, nước, bánh ngọt, áo phông kỉ niệm của trường, hoạt động của năm học trước, yêu cầu năm học mới,… được phụ huynh lớp 2 tíu tít chuẩn bị cho phụ huynh lớp 1.

Trong phòng biểu diễn nhạc đã có sẵn biểu tượng của trường và chiếc cổng chào. Cổng được học sinh lớp lớn trang trí với màu sắc sinh động, những chữ cái vui nhộn và biểu tượng gói quà hình tháp ngược (Gói quà luôn không thể thiếu trong ngày đầu tiên tới trường của mỗi học sinh trên nước Đức. Nó có ý nghĩa như sự ngọt ngào của những chiếc kẹo, sự thú vị của trò chơi,… luôn đón chào bé tại trường học và tri thức sẽ tới với bé từ ít tới rất nhiều. Gói quà còn là tình cảm của gia đình chuẩn bị phù hợp với sở thích của từng bé).

Thầy Hiệu trưởng Ulrich Reyher mặc bộ veston và tay cầm 5 bông hoa hồng vàng. “Đây là những bí mật với các cô cậu học trò mới” - thầy giáo chỉ vào những bông hồng.

Đúng 10h, phòng biểu diễn nhạc không còn chỗ trống. Trên sân khấu, lớp 2A đang đứng ở vị trí biểu diễn. Bốn hàng ghế trên cùng là các bạn học sinh lớp 1A,1B.

Sau khi được thầy Hiệu trưởng giới thiệu, các em học sinh lớp 2A dưới sự hướng dẫn của cô Hiệu phó hát tặng các em lớp 1 và những người thân:

Bài 1: Tới trường học nhiều điều mới ("Tôi thích đến trường vì tôi muốn học một cái gì đó, tôi thích đến trường vì tôi muốn làm quen với nhiều bạn khác, học được những điều tôi chưa được biết đến"…)
Bài 2 : Lớn lên từng ngày ("Tôi lớn lên mỗi ngày, lớn lên trong lúc vui chơi, lớn lên trong giờ học và lớn lên cả trong lúc tôi ngủ và có những giấc mơ"…)
Bài 3: Bài hát về tôi ("Hàng ngày bạn nghe tiếng xe chạy ngoài đường, nhìn thấy nhiều điều thú vị, nhưng duy nhất có một thứ chưa có, đó là một bài hát về tôi. Tôi có 2 bàn tay biết làm nhiều thứ, đôi mắt để nhìn"…)

Bé nào cũng có ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.

Bông hồng của ánh sáng

Đứng trên sân khấu, thầy Ulrich Reyher chỉ vào chiếc cổng chào và nói: "Chiếc cổng này sẽ là vị trí đánh dấu khoảnh khắc bắt đầu là học sinh tiểu học của từng em. Khi cô hiệu phó đọc tới tên học sinh nào, xin mời em đó lên sân khấu. Mỗi em sẽ mang theo cặp và túi quà nên việc bước lên sân khấu và tới cổng chào chúng tôi sẽ giúp đỡ các em.

Tôi sẽ đưa các em tới cổng chào, các em dừng lại để cùng ghi nhớ khoảnh khắc mới của mình với người thân, sau đó các em sẽ bước tới nơi cô giáo chủ nhiệm đang đợi đón em. Mỗi một cô giáo trong trường sẽ cùng theo học sinh từ lớp 1 đến lớp 4, chính vì thế trong ngày hôm nay, cô giáo chủ nhiệm của các em cũng sẽ bước qua cổng chào để cùng các em bắt đầu một giai đoạn mới".

Từng bé, từng bé bước lên. Có bé hồi hộp, có bé tủm tỉm cười, có bé vẫy tay chào người thân, … nhưng bé nào cũng có ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.

10h25, học sinh cuối cùng đã bước vào khu vực lớp 1A. Thầy Ulrich Reyher chỉ lên đồng hồ và nói: "Từ giờ phút này, chúng ta cùng ghi nhớ các em đã trở thành học sinh lớp 1A của trường Tiểu học Holzhausen. Tôi có một bông hồng tặng cô giáo chủ nhiệm lớp 1A. Bông hồng có màu vàng giống như màu của mặt trời. Cô giáo chủ nhiệm lớp sẽ là người luôn mang ánh sáng đến cho các em như ánh sáng mặt trời luôn giúp hiện rõ sự tươi đẹp trong thiên nhiên".

Thầy Ulrich Reyher dịu dàng nói thêm: “Nhưng mà các em chú ý nhé, hoa hồng màu vàng rất đẹp nhưng nó có gai đấy, cũng như không phải lúc nào mọi chuyện cũng được suôn sẻ như ý muốn”. Cả hội trường cười vang và thú vị bởi ẩn ý của thầy hiệu trưởng.
Tôi lặng đi và thấm thía những giá trị thiết thực, những lợi ích được mang đến cho học trò nhỏ của trường Tiểu học Holzhausen.

  • Mai Nhị Hà - Chuyên viên Phòng Giáo dục Tiểu học, Sở GD-ĐT Hà Nội
Tin tức Đức
DU LỊCH ĐỨC
SỐNG TẠI ĐỨC
NGƯỜI VIỆT TẠI ĐỨC
×