Showing posts with label Đời sống. Show all posts
Showing posts with label Đời sống. Show all posts

8/8/16

Mẹ Việt nuôi con ở châu Âu: Tôi phải học từ con mình

Một bà mẹ gốc Á nuôi con ở châu Âu như tôi phải tiếp nhận nhiều khác biệt về lối sống, văn hóa và những thứ khác. Và tôi học từ chính con mình.

 Học sinh được khuyến khích chia sẻ sở thích, ảnh đẹp gia đình, các món ăn ngon, những chuyến du lịch thú vị... trên bảng tin của lớp - Ảnh: Kiều Bích Hương

Kate là con gái lớn của gia đình tôi, 13 tuổi, vừa mang bảng điểm học kỳ hai về. Thấy các môn Toán, tiếng Hà Lan, tiếng Pháp chỉ đạt hơn 60 % và thấp hơn điểm trung bình cả khối lớp 7, tôi thất vọng “Thế bạn nào xuất sắc nhất lớp?”.

Đến lượt Kate thất vọng “Sao mẹ cứ so sánh ai giỏi hơn? Giáo viên không xếp hạng học sinh đâu mẹ ạ, ai biết điểm người ấy và cô nói mỗi chúng con đều có thế mạnh riêng. Đây này, Âm nhạc con đạt 90 %, Tôn giáo 83%, Kỹ thuật 79%...”.

Hãy để con mắc lỗi

Một bà mẹ gốc Á nuôi con ở châu Âu như tôi phải tiếp nhận nhiều khác biệt về lối sống, văn hóa như vậy đấy. Và học từ chính con mình. Mấy hôm trước xếp hàng mua bánh pizza ủng hộ bếp trường, tôi thấy trên hành lang trường mẫu giáo và tiểu học của bé Tô- con trai thứ hai ghi khẩu hiệu “Mỗi học sinh là một người đặc biệt”.

Còn cách đây ba tháng, tôi xin cô giáo cho bé Tô nghỉ học hai tuần về Việt Nam đón Tết cổ truyền kẻo từ tháng Chín tới vào lớp Một không được phép nghỉ tùy tiện nữa.

Nhân thể tôi xin cô giáo bài học của hai tuần đó tranh thủ dạy kèm cho con theo kịp bạn bè. Đưa cho tôi tập bài mỏng, cô giáo tươi cười “Nếu con không chịu học thì cứ cho chơi thoải mái, đừng ép. Chúc mấy mẹ con có chuyến đi vui và mang nắng nhiệt đới sang đây cho chúng tôi nhé.”

Đây cũng là ngôi trường niên học năm ngoái Kate vừa tốt nghiệp bậc tiểu học. Và đó cũng là giáo viên từng dạy Kate.

Không nên sửa từ sai ngay khi con vừa nói mà tốt hơn nên lặp lại câu nói của con theo cách đúng. Ví dụ con nói: Mẹ nhìn kìa, có hai con chiền chiền đậu trên bông hoa. Mẹ đáp lại: Đúng rồi, có hai con chuồn chuồn đậu trên bông hoa, đẹp quá con nhỉ. Như vậy con sẽ thấy mẹ thực sự nghe mình nói chứ không phải chăm chăm xem con nói như thế nào để sửa lỗi.”

Được nuôi dưỡng, dạy dỗ trong môi trường nhấn mạnh về cảm hứng sáng tạo, đề cao thiên hướng cá nhân nên Kate vẫn thích đi học, lạc quan với bảng điểm dù nhiều môn chính thấp hơn điểm trung bình cả khối.

Quan sát lớp Tô có bé Mathias biết đọc từ rất sớm và tỏ ra hiểu biết hơn bạn cùng lứa, tôi hỏi con “Bạn Mathias có được cô chọn làm lớp trưởng không?”, bé Tô dõng dạc “Làm gì có lớp trưởng, bình đẳng mà mẹ. Nhưng vào dịp Giáng sinh bạn Mathias được chọn đóng vai ông già Noel.”

Đầu học kỳ họp phụ huynh cả lớp để giáo viên thông báo tình hình chung. Cuối học kỳ từng phụ huynh đăng ký giờ họp riêng với giáo viên chủ nhiệm, đơn giản bởi đây là lúc thông báo kết quả học tập và hạnh kiểm từng học sinh: không ai phải ngồi nghe giáo viên phê bình hoặc nhận xét về điểm kém của con mình trước mặt các phụ huynh khác. Lại tế nhị.

Một người bạn ở Việt Nam nghe kể vậy, cười “Ở mình chỉ khi con hư, quậy phá ở trường mới họp phụ huynh riêng.”
“Con có thể mắc lỗi. Đó là một phần của quá trình học tập!” Khẩu hiệu này nhắc đi nhắc lại trong tài liệu giáo viên phát cho chúng tôi ở buổi họp phụ huynh chung đầu kỳ của các bé sắp bước vào lớp Một.

Đọc vài trang đầu đã ngập tràn sự khơi gợi cảm hứng và tế nhị yêu thương: Con lên 5 tuổi đã biết nhiều từ rồi. Có thể nói câu dài, câu ghép. Thỉnh thoảng các bé vẫn nói sai.

Không nên sửa từ sai ngay khi con vừa nói mà tốt hơn nên lặp lại câu nói của con theo cách đúng. Ví dụ con nói: Mẹ nhìn kìa, có hai con chiền chiền đậu trên bông hoa. Mẹ đáp lại: Đúng rồi, có hai con chuồn chuồn đậu trên bông hoa, đẹp quá con nhỉ. Như vậy con sẽ thấy mẹ thực sự nghe mình nói chứ không phải chăm chăm xem con nói như thế nào để sửa lỗi.”

Về VN chắc học “đúp”

Một đồng nghiệp cũ sang châu Âu công tác, ghé Bỉ thăm nhà tôi, nhận xét “Sao chị thấy trẻ con bên này đến trường vui vẻ thế nhỉ. Mặt mũi chúng rất thoải mái tự tin, khác hẳn trẻ con ở mình sớm căng thẳng lo âu vì phải học sớm, học nhiều và lắm kiểu cạnh tranh thành tích.”

Tôi trả lời “Nhưng con nhà này chuyển về Việt Nam học chắc đúp sớm vì đã học chậm lại không học thêm.” Nghe đến đây bạn tôi phá lên cười “Không những bị đúp mà còn bị đánh ấy chứ. Bọn trẻ bên này được phép tranh luận với cha mẹ, thầy cô quá thoải mái.”

Cha mẹ và con cái cùng hóa trang để dự lễ hội Carnaval của trường- Ảnh: Kiều Bích Hương

Nhưng giáo dục còn liên quan văn hóa, tập quán, lối sống. Rất khó so sánh. Ở nhiều trường lớp tại Việt Nam áp dụng cách luân phiên lớp trưởng 3 tháng/lần để bọn trẻ học cách có trách nhiệm khi được giáo viên giao việc. Và duy trì xếp hạng trong lớp mới có căn cứ để đánh giá, động lực để học sinh phấn đấu. Nói cách khác, trong môi trường giáo dục ở Việt Nam, trẻ em sẽ mạnh về cạnh tranh hơn chăng?

Ở châu Âu đã lâu nhưng tôi chưa đi được nhiều nước trong châu lục bởi đơn giản có bao nhiêu tiền đều dành dụm mua vé đường xa cho con về thăm quê ngoại. Một đứa trẻ lên 5 tuổi như bé Tô mà 6 lần về Việt Nam kể cũng là nhiều.

Nhưng với vợ chồng tôi, về quê cũng là một cách vừa học vừa chơi ý nghĩa cho con cái. Và từ những chuyến đi ấy, tôi thấy cách bạn bè ở lứa tuổi U40 của mình giáo dục con cũng dần khác xưa.

Từng tốt nghiệp chuyên ngành Ngoại giao, giỏi ngoại ngữ, nhưng bạn tôi không dạy kèm con tiếng Anh mà cuối tuần cặm cụi xe ôm chở con đi học giáo viên bản địa “Họ dạy phát âm chắc chắn chuẩn hơn mình, còn ngữ pháp tiếng Anh con phải tự học lấy nếu thích”.

Những người bạn sớm lập gia đình, con cái giờ đã lớn khôn thường khuyên bình tĩnh và tin ở con mình. Không bắt con phải học giỏi bằng mọi giá, sợ nhất con chán học chứ không sợ con không học giỏi. Không quan trọng thành tích cá nhân đến mức nào, quan trọng là thể lực và trí tuệ sống...

Cũng nhờ những chuyến về quê, các con tôi biết đến những người bạn cùng lứa sống ở Việt Nam nhưng hầu như chẳng có gì liên quan đến Việt Nam: học trường quốc tế học phí 30 triệu đồng/tháng, nói ngoại ngữ giỏi hơn tiếng mẹ đẻ, viết luận tiếng Anh tốt hơn trẻ cùng tuổi ở Anh - Mỹ, ăn thực phẩm ngoại nhập, ở chung cư cao cấp có nhiều người nước ngoài.

Con tự chọn tương lai

Sau vụ khủng bố ở Brussels 22.3.2016, người Bỉ bắt đầu ưa dùng cụm từ “lạ lùng”: một ngày lạ lùng, thế giới đang thật khác lạ, cuộc sống lạ lùng hơn bao giờ hết... An ninh bất ổn, dịch bệnh và khủng hoảng kinh tế khắp nơi, làm cha mẹ bây giờ mong nhất con có sức khỏe, tư duy tốt và sống vui, khác với chính suy nghĩ của mình vài năm trước.

Đưa bảng điểm cho phụ huynh ký để nộp lại cho giáo viên, Kate bỗng hỏi tôi “Môn Nấu ăn của con cũng đạt điểm cao, có lẽ vài năm nữa con chuyển sang học hướng nghiệp, chuyên về đầu bếp, kết hợp ẩm thực Á- Âu cũng rất hay”.
Kate làm tôi nhớ ra mỗi lần nấu phở hay bún bò, con bé thường đòi nếm và nhận xét “Hôm nay không có vị ngọt củ cải” hoặc “Cho ít hồi và quế quá”, “Lần này mẹ giã thêm rễ hành xanh nên vị nước lèo thơm hơn”... Kate ăn tinh từ bé.

Tôi đem chuyện con muốn làm đầu bếp kể với cô bạn gốc Việt đang mở nhà hàng tại Đức. Bạn tôi ủng hộ ngay “Chỗ em trả lương đầu bếp giỏi cao hơn lương kỹ sư, bác sĩ đó chị. Ở Đức lương kỹ sư từ 2.500- 4.000 Euro/tháng trước thuế, lương giám đốc điều hành 9.000- 11.000 Euro/tháng nhưng thu nhập một anh thợ lành nghề tự nhận thầu xây dựng của hãng nhỏ cũng có thể trên 10.000 Euro/tháng rồi.”

7/13/16

Luật lái xe kỳ lạ trên thế giới

Tại Đức, mọi người được quyền khỏa thân lái xe, còn ở Kentucky, Mỹ các cô gái mặc bikini chỉ được phép ngồi sau tay lái khi mang theo vũ khí phòng thân.

Trang Toptidings vừa liệt kê một số luật lệ lái xe được nhiều du khách đánh giá là kỳ quặc trên thế giới.


Tại Kentucky, Mỹ, phụ nữ được phép mặc bikini lái xe với điều kiện họ phải mang theo vũ khí tự vệ. Trong trường hợp không có, họ sẽ phải ngồi cùng hai cảnh sát địa phương.

Lái xe ở Massachusetts, Mỹ, bạn có thể chở con gorilla đi cùng, nhưng con vật này chỉ được phép ngồi ở ghế cạnh tay lái. Nếu bạn để nó ngồi ở phía sau, chắc chắn cảnh sát sẽ hỏi thăm.

Nhiều du khách thừa nhận họ khá bất ngờ khi biết về các luật lệ lái xe kỳ quặc trên thế giới. Ảnh: Ibtimes.

Ở Đức, người dân thoải mái khỏa thân mà không bị coi là phạm pháp, vì theo luật ở đây một chiếc xe hơi cũng được tính là "không gian riêng tư". Tuy nhiên, người lái xe sẽ phải đối mặt với việc không được bảo hiểm nếu họ vướng vào một vụ tai nạn khi lái xe bằng chân trần.

Khi lái xe ở Anh, bạn có thể dừng ngay giữa đường để đi theo "tiếng gọi của tự nhiên" mà không phải cố gắng nhịn tới trạm dừng chân kế tiếp để tìm kiếm nhà vệ sinh. Tuy nhiên, vị trí đi tiểu để không bị phạt là đứng sau bánh xe của mình và tay phải vẫn chạm vào ô tô.

Ở Italy, bạn phải thắt dây an toàn cho chó.

Cưỡi lạc đà là một cảnh tượng phổ biến ở Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, và chúng thường được các phương tiện khác ưu tiên nhường đường.

Tại Trung Quốc, du khách không được phép tự lái xe. Do đó, họ buộc phải bắt taxi hoặc sử dụng phương tiện công cộng. Tuy vậy, bạn vẫn có thể thuê một chiếc xe riêng và thuê người bản địa lái.

Vì lý do an toàn, bạn sẽ không được phép mang một can xăng đầy trên ô tô ở Croatia.

7/7/16

Trọng tài Rizzoli bị tố thổi phạt đền Đức để trả thù cho Italia

Trọng tài Nicola Rizzoli đã gây ra rất nhiều tranh cãi sau khi quyết định thổi quả phạt đền tạo ra bước ngoặt trong trận bán kết thứ hai Euro 2016 giữa chủ nhà Pháp và Đức.

Khi UEFA công bố trọng tài Nicola Rizzoli người Italia sẽ bắt chính trận bán kết thứ hai giữa Đức và chủ nhà Pháp, rất nhiều người tỏ ra hết sức ngạc nhiên. Họ không hiểu tại sao UEFA lại đưa ra quyết định ấy, bởi ai cũng biết Italia quê hương của ông Rizzoli đã bị Đức loại ở tứ kết.

Và trong trận bán kết, ông Rizzoli đã trở thành tâm điểm khi có khá nhiều tiếng còi gây tranh cãi. Đó là tình huống không cho Đức hưởng phạt đền khi Toni Kroos bị đốn ngã trong vòng cấm và sau đó ông lại thổi 11m với Die Mannschaft ở phút bù giờ cuối cùng của hiệp 1.

Quyết định thổi phạt penalty ĐT Đức của trọng tài Nicola Rizzoli khá nặng tay.

Trong tình huống Schweinsteiger nhảy lên tranh bóng với Evra, trọng tài Rizzoli cho rằng bóng chạm tay của thủ quân ĐT Đức. Với nhiều trọng tài, họ hoàn toàn có thể không thổi phạt đền, nhưng ông Rizzoli đã cắt còi và cho Pháp hưởng penalty, bước ngoặt khiến Đức nhận thất bại 0-2 chung cuộc.

"Trọng tài đã làm hết sức mình để trả thù cho Italia", tài khoản twitter có tên là Moe #ForzaJuve viết. "Tôi sẽ giết trọng tài. Rán hắn lên và nhai ngấu ông ta. Đó không thể là một quả penalty. Một thằng đần", tài khoản God Father nổi điên.

"Trọng tài 100% đã thiên vị đội tuyển Pháp. Họ chơi mờ nhạt trong hiệp 1 và chỉ ghi được bàn thắng do một quyết định nặng tay", phản ứng của tài khoản Tara Mueller-Neff. Trong khi đó, những cựu danh thủ như Martin Keown hay Alan Shearer cũng cho rằng trọng tài đã quá nặng tay bởi Schweinsteiger không cố ý chơi bóng bằng tay.

Cầu thủ Đức phản ứng dữ dội tình huống bị thổi phạt đền, bởi thời điểm ấy Die Mannschaft chơi lấn lướt hoàn toàn ĐT Pháp.

Với chiến thắng 2-0, trong đó có dấu ấn rất lớn từ trọng tài Nicola Rizzoli, Pháp sẽ giành quyền vào chơi trận chung kết Euro 2016 gặp Bồ Đào Nha diễn ra vào lúc 02h00 ngày 11/7 tới (giờ Việt Nam).

Bán kết EURO 2016, Pháp – Đức: Viết lại lịch sử!




Lợi thế sân nhà, lợi thế về lực lượng và lợi thế về tâm lý có giúp tuyển Pháp viết lại lịch sử trước đối thủ kỵ giơ – nhà ĐKVĐ thế giới, tuyển Đức trong trận bán kết EURO

Trong lịch sử, bóng đá Pháp và Đức chưa từng gặp nhau ở các VCK EURO. Trong khi đó, họ đã 4 lần gặp nhau tại các VCK World Cup. Lịch sử đối đầu nghiêng về bóng đá Đức với 3 lần giành chiến thắng. Nhà ĐKVĐ thế giới có quyền lạc quan khi đối đầu với môt ĐT Pháp chưa từng lọt vào tới bán kết 1 giải đấu lớn nào kể từ sau World Cup 2006.

Thế nhưng chiến thắng trước ĐT Italy ở tứ kết khiến ĐT Đức phải trả giá đắt là sự thiếu hụt nhân sự trầm trọng. Các cầu thủ quan trọng như Gomez và Khedira vì chấn thương. Hummels cũng không thể ra sân do đã nhận đủ thẻ phạt.


ĐT Pháp đang nắm nhiều lợi thế hơn trước người Đức ở trận bán kết EURO 2016.

Chia sẻ trước trận bán kết, HLV Joachim Loew cho hay: “Phải thừa nhận là ĐT Pháp đang thể hiện một phong độ rất ấn tượng nhưng tôi thích những đối thủ mạnh. Cũng giống như ĐT Italia vậy, chúng tôi sẽ tìm ra cách để chiến thắng”.

Trong khi đó, ĐT Pháp sẽ đón nhận tin vui với sự quay trở lại của Kante và Rami sau án treo giò. Tuy nhiên, HLV Didier Deschamps cũng sẽ có lý do để lo lắng khi tiền đạo đang có phong độ cao Olivier Giroud chưa chắc chắn khả năng ra sân.

“ĐT Đức là một đội bóng rất mạnh. Chính vì vậy, chúng tôi buộc phải có sự chuẩn bị tốt nhất. Để đáp lại tình cảm của người hâm mộ, chúng tôi sẽ chiến đấu đến giây phút cuối cùng”, HLV Didier Deschamps chia sẻ trước trận đấu đầy cẩn trọng.

Trong quá khứ, hai bên đã gặp nhau tổng cộng 27 lần, Pháp chiếm chút ưu thế với 12 chiến thắng, 5 hòa và thua 10 trận. Nhưng tính từ năm 1958, Pháp chưa một lần đánh bại Đức ở các giải đấu chính thức.


Với bản lĩnh của nhà ĐKVĐ thế giới, ĐT Đức là một tập thể đầy sức mạnh.

Đây mới chỉ là lần đầu tiên 2 đội chạm trán nhau ở các VCK EURO. Trước đó 2 đội gặp nhau 3 lần tại các VCK World cup và Đức có 2 chiến thắng, chỉ hòa 1 trận Cụ thể, Đức hòa 3-3 ở World Cup 1982 nhưng giành chiến thắng chung cuộc sau loạt luân lưu với tỷ số 5-4, thắng 2-0 ở World Cup 1986, thắng 1-0 ở World Cup 2014 tại Brazil.

Lợi thế sân nhà, lợi thế về lực lượng và lợi thế về tâm lý có giúp tuyển Pháp viết lại lịch sử trước đối thủ kỵ giơ – nhà ĐKVĐ thế giới, tuyển Đức?

THÔNG TIN ĐỐI ĐẦU

- Hai đội đã gặp nhau tổng cộng 27 lần, với kết quả Pháp thắng 12, hòa 5 còn Đức thắng 10 trận.

- Hai đội chưa từng gặp nhau tại các VCK EURO.

- Hai đội đã 4 lần gặp nhau tại các VCK World Cup, với kết quả Pháp thắng 1, còn Đức thắng 3. Đáng chú ý, Pháp thủng lưới trong cả 4 trận đó.

- Lần gần nhất hai đội gặp nhau vào tháng 11/2015, với kết quả Đức thắng 2-0.

6/23/16

Đội tuyển Đức kết thúc vòng bảng với ngôi đầu: Thiếu hoàn hảo vì hàng công vô duyên


Có 2 lựa chọn để đánh giá chiến thắng 1-0 của đội tuyển Đức trước Bắc Ireland đêm thứ Ba. Hoặc là họ giữ chân dù vẫn có vô số cơ hội, hoặc là hàng tiền đạo của họ chưa thể chuyển hóa hàng tá pha dứt điểm thành bàn thắng.



Nhưng quan trọng nhất, người hâm mộ có thể thấy một đội tuyển Đức đẹp mắt ở sân Parc des Princes trong trận cuối cùng của họ tại vòng bảng.

Thắng nhàn nhưng không đủ

Đức đã đánh bại Bắc Ireland một cách dễ dàng, thậm chí tỷ số có thể là 3-0, 4-0 nếu các chân sút của “Die Mannschaft” bớt… vô duyên hơn. Ireland đã thi đấu rất quả cảm dù cuối cùng sự chịu đựng của họ đã đi đến giới hạn. Riêng số đường chuyền của tiền vệ Toni Kroos còn hơn cả đội Ireland cộng lại. Nhưng đó là điều dĩ nhiên, bởi nếu Đức không thể hiện được tâm thế của một nhà vô địch thế giới như vậy thì họ sẽ chỉ là một sự thất vọng lớn và không nên mơ về danh hiệu tại EURO lần này.

Bởi cặp đấu này được cho là lệch nhất tại một giải quốc tế. Theo thống kê, Đức giành tới 79% phần kiểm soát bóng, tỉ lệ cao nhất trong một trận đấu tại VCK EURO kể từ năm 1980 tới nay. Tất nhiên, Bắc Ireland không phải là một thước đo chuẩn mực để đánh giá thực lực của Đức, đội tuyển sẽ phải đánh bại đội thắng của cặp Tây Ban Nha – Italy tại tứ kết để có thể bước vào bán kết, điều mà họ đều đã làm được trong 4 giải đấu quốc tế gần nhất dưới thời HLV Joachim Loew. Điều đáng buồn là cả Mario Gomez – cầu thủ đã lập công duy nhất, Mario Goetze và Thomas Mueller đều tỏ ra rất vô duyên. Đức đánh bại Ireland là điều đương nhiên, nhưng không được như chờ đợi của người hâm mộ - theo đó phải là một màn hủy diệt như cách họ thường làm.

Tuy nhiên, ở một lập trường lạc quan hơn, ta có thể thấy rõ sự tiến bộ của Đức so với 2 trận đấu đầu tiên. Họ đã phải thi đấu khá vất vả mới thắng 2-0 trước Ukraine và thậm chí chả ghi nổi bàn nào vào lưới Ba Lan. Còn trong trận với Bắc Ireland vừa qua, việc thay đổi đội hình ra sân với 2 sự thay đổi đã giúp cho Đức nhập cuộc tốt ngay từ đầu.

Sự thay đổi nhân sự hoàn hảo

Joshua Kimmich thay cho Benedikt Hoewedes ở bên cánh phải hàng hậu vệ, Mario Gomez được đưa vào sân tăng cường hàng công và tiền vệ cánh Julian Draxler ngồi ngoài. Trong đội hình xuất phát, Mario Goetze rời sang cánh trái ở vị trí của Draxler để Mesut Oezil và Thomas Mueller có nhiều khoảng trống hơn.

Màn ra mắt của Kimmich quả thật rất ấn tượng khi mà cầu thủ 21 tuổi này có thể làm được những điều mà trước đó ở 2 trận đấu Hoewedes không làm được. Anh đã khoét sâu vào cánh phải của Bắc Ireland trong những đường lên bóng tấn công, cắt bóng chuẩn xác và vẫn đảm bảo được sự an toàn hàng thủ. Nhờ đó, Oezil và Mueller đã được hưởng lợi rất nhiều từ sự thay đổi chiến thuật này. Tiền vệ của Arsenal chính là chìa khóa thành công của trận đấu vừa qua với tỉ lệ chuyền bóng chính xác là 99%, 7 pha tạt bóng chuẩn xác, kiến tạo 6 cơ hội, sút 4 lần và qua người thành công 3 lần. Cuối cùng thì tiền vệ 27 tuổi này đã thể hiện phẩm chất “siêu sao” của mình sau 2 trận đấu khá thất vọng. Và để hỗ trợ cho Mueller tốt hơn, Oezil cũng dành phần lớn thời gian chơi tạt sang phải hơn là vị trí trung tâm sở trường của anh.

Còn tiền đạo của Bayern thì có thể bước ra khỏi một cuộc khủng hoảng thực sự khi đã đạt được tất cả mục tiêu trừ việc ghi bàn. Thực sự thì Mueller đã rất cố gắng với 6 cú sút trúng đích nhưng hôm thứ Ba có vẻ không phải là một ngày may mắn của anh. Trong khoảng 34 phút đầu trận đấu mà Mueller đã bỏ lỡ tới 3 cơ hội ngon ăn. Pha thứ nhất, anh đã thua thủ thành Michael McGovern trong pha đối mặt 1-1 sau màn phối hợp tuyệt vời với Kimmich và Oezil. Pha thứ 2, bóng bay vượt xà ngang trong gang tấc còn trong pha thứ 3, Mueller đánh đầu dội cột dọc.

Người duy nhất lập công, Gomez, vốn được coi là “chân gỗ” của đội tuyển Đức thì vẫn tỏ ra bén duyên ở các giải EURO hơn Mueller cho đến lúc này. Sự kiên trì của tiền đạo 30 tuổi trong việc tìm đường trở lại đội tuyển quốc gia đã được đền đáp và anh đã chứng minh được rằng ông Joachim Loew đã đúng đắn. Và giờ thì vị chiến lược gia 56 tuổi này có thể hưởng thụ chiến thắng và tấm vé vào vòng đấu loại trực tiếp của họ. Có lẽ ông đã tìm được ra công thức chiến thắng và đội hình hợp lý nhất cho những trận đấu quan trọng sắp diễn ra để danh hiệu vô địch châu Âu thứ 4 trong lịch sử đội tuyển Đức không còn xa.


Yến Nhi
Thể thao & Văn hóa

6/19/16

Đồng hồ kiểu Đức, một phong cách độc đáo

Dù Thụy Sĩ luôn là cái tên đầu bảng của đồng hồ thế giới, người Đức cũng có thể tự hào về ngành đồng hồ của mình với rất nhiều tên tuổi lớn.

Nếu hỏi 10 người rằng đồng hồ tốt nhất thế giới làm ở đâu, có lẽ phải 9 người sẽ nói “Thụy Sĩ”. Dù gì thì những brand đồng hồ nổi tiếng và được tôn trọng nhất như Vacheron Constantin, Rolex hay Patek Philippe đều đến từ đất nước bên dãy Alps. Một phần vì Thụy Sĩ là đất nước trung lập nên các nhà làm đồng hồ không bị ảnh hưởng bởi chiến tranh từ gần 300 năm nay.

Nhưng nhìn qua bên kia biên giới, ta lại thấy sự phục hưng của một số nhà làm đồng hồ Đức lâu đời cũng như sự nổi lên của một số tên tuổi mới. Họ cho ra đời những sản phẩm đủ khả năng thách thức các nhãn đồng hồ Swiss made và ngày càng được tôn trọng. Hai trung tâm đồng hồ của Đức là Pforzheim and Glashutte lại một lần nữa có những ngày vinh quang sau gần 50 năm chịu ảnh hưởng của chiến tranh và chia cắt. Dưới đây là một số sản phẩm tiêu biểu, đại diện cho các tính chất làm nên thương hiệu đồng hồ Đức.


Đồng hồ Đức rất độc đáo, thường chú trọng vào tính thực dụng với nhiều sáng tạo cả ở vẻ ngoài và máy móc bên trong. Điều này không có gì ngạc nhiên vì người Đức vốn nổi tiếng với khả năng về cơ khí và tay nghề thủ công. Một bên, ta có những brand nổi tiếng bền bỉ như Damasko và Sinn với những sản phẩm có vỏ thép siêu cứng gần như không thể bị xước hoặc dùng khí Argon và các viên sulfate đồng nhằm giúp máy đồng hồ không bị ẩm. Tay nghề luyện kim của người Đức giúp tạo ra những chiếc vỏ đồng hồ vừa bền vừa chuẩn xác từng chi tiết.

Mặt khác, những nhà làm đồng hồ danh tiếng tại Glashutte lại chú trọng vào sáng tạo về bộ máy đồng hồ với những cấu trúc phức tạp, khả năng dự trữ năng lượng cả tháng và tính năng báo thức và làm từ hợp kim thép nikel, còn được gọi là ‘bạc Đức’. Những chi tiết tinh tế và phức tạp ngày nay vẫn có trong máy của các nhà đồng hồ như A. Lange & Söhne với tất cả các bộ phận chuyển động được làm thủ công với chữ ký của nghệ nhân.


Phong cách của đa số đồng hồ Đức cứng cáp và tối giản, dựa trên các quy tắc thiết kế của trường phái Bauhaus, trong đó dùng các chi tiết rõ ràng và hình dáng đi sau công năng. Do đó mặt đồng hồ Đức thường ít phức tạp, màu sắc hạn chế và đề cao tính dễ nhìn, dễ xem. Ngay cả với người không chuyên, đồng hồ Đức cũng dễ nhận ra, cũng giống như phong cách dễ thấy của xe hơi hay máy ảnh Đức.

Giá cả cũng đa dạng, từ hợp túi tiền đến cực đắt dựa trên nguyên liệu sử dụng và cỗ máy bên trong. Điều này cũng có nghĩa là gần như ai cũng có thể mua được một chiếc đồng hồ Đức hợp với mình, dù bạn tìm một chiếc nồi đồng cối đá hay một tác phẩm nghệ thuật cơ khí.

Sinn



Nếu bạn muốn đeo đồng hồ trong ngày tận thế, hãy tìm đến Sinn. Trên thực tế, đây là đồng hồ ưa thích của cảnh sát, quân nhân, thợ lặn và những người thích phiêu lưu. Sinn tập trong vào đệ bền và cũng không thiếu tính năng cũng như nét sáng tạo. Họ dùng loại thép đặc chế chuyên dụng cho tàu ngầm để làm vỏ đồng hồ, nhờ thế đồng hồ Sinn chống xước và chống ăn mòn cực tốt. Dù dùng máy Thụy Sĩ nhưng Sinn đã bơm thêm khí Argon vào vỏ đồng hồ cũng như dùng sulfate đồng để chống ẩm. Một trong những chiếc đáng chú ý của Sinn là 757 DIAPAL UTC, đồng hồ chronograph tự lên giây, có 2 múi giờ, chống nước 200m và mặt đồng hồ dựa trên cảm hứng từ các thiết bị hàng không.

Stowa


Stowa là cái tên đang trở lại những năm gần đây nhờ công của watchmaker Jorg Schauer. Từng chế tạo đồng hồ cho hải quân và không quân Đức, giờ đây Stowa tạo ra những phiên bản update gợi nhớ lại những chiếc đồng hồ lịch sử đó. Ngoài ra, họ cũng làm nhiều đồng hồ hiện đại như bộ đôi đồng hồ lặn Seatime và Prodiver. Hãy chú ý tới chiếc Marine Original, nó dựa trên một mẫu đồng hồ bỏ túi cũ của hải quân và có cả bản máy tự động lẫn máy lên giây bằng tay, cả hai đều có kim thép màu xanh và mặt đồng hồ rất thanh lịch.

MeisterSinger


Và đây là loại đồng hồ hoàn toàn khác. MeisterSinger làm đồng nhìn có vẻ Đức nhưng theo một cách hoàn toàn lạ. Họ làm đồng hồ một kim. Ở một đất nước chú trọng sự chính xác và đúng giờ, đây là một cách nhìn rất lạ về thời gian. Mép ngoài của mặt đồng hồ được chia nhỏ thành từng khúc 5 phút và kim giờ sẽ làm luôn nhiệm vụ của kim phút. Thực tế thì hiếm khi chúng ta cần biết chính xác bây giờ là 11h32 và sau một lúc làm quen, đồng hồ MeisterSinger hoàn toàn đủ khả năng phục vụ chủ nhân hàng ngày. Hãng cũng làm đồng hồ truyền thống nhưng chiếc thú vị nhất có lẽ là Singular, chiếc chronograph với phong cách đặc trứng MeisterSinger.

NOMOS

Trong khi những hãng kể trên dùng máy Thụy Sĩ, NOMOS Glashutte đi con đường riêng bằng cách tự thiết kế và chế tạo máy. Và trong khi điều này thường đồng nghĩa với cái giá ngất ngưởng, NOMOS lại bán giá rất vừa pải, điều khiến họ trở thành lựa chọn ưa thích cho những người mới bắt đầu chơi đồng hồ cao cấp.


Đúng như cái tên, NOMOS đi lên từ thị trấn nhỏ Glashutte ở Đông Đức, gần thành phố Dresden. Đây là nơi quần long hội tụ với rất nhiều nhà làm đồng hồ có tiếng, đến mức hầu hết dân số đều làm trong ngành đồng hồ.

Hầu hết đồng hồ của NOMOS đều đơn giản về tính năng, vì thế chiếc Zurich Weltzeit là một cái tên nổi bật với tính năng world time (xem được toàn bộ giờ tại các múi giờ). Đồng hồ NOMOS có lẽ là biểu hiện tuyệt vời nhất của trường phái thiết kế Bauhaus với mặt và vỏ đồng hồ rất đơn giản, gần như không có chi tiết thừa. Nhưng lật mặt sau, bạn sẽ thấy phần máy đồng hồ được trang trí đẹp mắt theo truyền thống của trường phái Glashutte.

Glashutte Original

Sau Thế chiến thứ 2, chính phủ Đông Đức quốc cữu hóa ngành đồng hồ ở Glashutte và gom tất cả thành một hãng duy nhất, Glashutte Uhrenbetrieb (GUB). Các nghệ nhân bị buộc làm ra những chiếc đồng hồ rẻ tiền dùng vật liệu kém và không được áp dụng các kỹ năng, công nghệ đặc trưng của đồng hồ Đức. Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, ngành đồng hồ ở Glashutte đã trở lại mạnh mẽ và Glashutte Original là đại diện tiêu biểu.


Hãng này là một phần của tập đoàn khổng lồ Swatch của Thụy Sĩ nhưng may mắn là họ không can thiệp nhiều vào hoạt động hàng ngày. Thay vào đó, Swatch cung cấp tài chính, khả năng marketing khi cần thiết. Glashutte Original đã trở thành một trong những hãng được tôn trọng nhất, sáng tạo nhất trong ngành với những chiếc đồng hồ đa dạng. Họ làm cả đồng hồ thể thao với máy chống sốc lẫn đồng hồ dress watch thanh lịch lấy cảm hứng từ lịch sử. Máy làm hoàn toàn in-house và được trang trí theo đúng truyền thống. Dòng đồng hồ Senator Sixties là phiên bản cải tiến của những chiếc đồng hồ Đông Đức thời chiến tranh lạnh nhưng dùng bộ máy hiện đại.

A. Lange & Sohne


Đứng trên đỉnh của đồng hồ Đức là A. Lange & Sohne, báu vật quốc gia và là biểu tượng không thể tranh cãi của sự phục hưng trong ngành đồng hồ nước này. Công ty được tái lập năm 1994 bởi cháu của nhà sáng lập và được xem là ngang cấp với các hãng hàng đầu Thụy Sĩ như Patek Philippe và Vacheron Constantin. Lange được biết tới nhờ tính sáng tạo, truyền thống và sự chăm chút chi ly từng chi tiết. Có lẽ không hãng nào bỏ nhiều công sức trang trí bộ máy đồng hồ như A. Lange & Sohne. Thậm chí cả các bộ phận sẽ không ai nhìn thấy vẫn được mài và đánh bóng thủ công. Tất cả máy của họ đều được lắp hai lần, lần đầu để đảm bảo hoạt động tốt, sau đó là tháo gỡ, làm sạch và lắp lại với ốc mới hoàn toàn.

Ngoài chuyện trang trí, Lange cũng có rất nhiều sáng chế, chẳng hạn chiếc double-split chronograph đầu tiên trên thế giới. Đồng hồ này có 2 cơ chế bấm giờ riêng biệt, cho phép chủ nhân đo độ dài thời gian của hai sự kiện riêng rẽ. Nó cũng có máy dự trữ năng lượng tới 31 ngày và nhiều sáng tạo khác. Đồng hồ Lange chỉ được làm từ kim loại quý và rất ít người được sở hữu vì giá cả cực đắt.

6/17/16

Kiểu chữ mới của các trường học Đức

Hiện nay kiểu chữ viết đẹp uốn lượn truyền thống đang được hiệp hội các trường tiểu học ở Đức bãi bỏ. Thay vào đó thì các em học sinh sẽ được học viết kiểu chữ mới là chữ giống với chữ in và sẽ thuận tiện cho việc ghi nhớ và học chữ.


Chữ viết tay kiểu cũ

Chữ viết kiểu cũ là những chữ viết rất cách điệu, uốn lượn, thêm râu, thêm bụng rất rắc rối và khó viết.

Ngày nay, người ta thường gặp những chữ này ở trên phong bì thư, bưu thiếp hay những bìa sách cần viết cách điệu.

Bởi nếu viết văn bản viết tay bằng loại chữ đó thì sẽ rất lâu và khó viết. Kiểu chữ này cũng giống với kiểu chữ cách điệu ngày xưa của Việt Nam mà chúng ta hay học ở bậc tiểu học.

Chữ viết tay kiểu cũ đang dần trở thành di sản, càng ngày kiểu chữ này càng ít xuất hiện trong các trang văn bản.

Các chữ chủ yếu viết từ chữ chữ in máy dễ đọc và dễ viết đang dần thay thế kiểu chữ này.



Chữ viết tay kiểu mới

Ngày nay, do sự phát triển của máy đánh chữ và máy tính mà người ta nảy sinh ra một ý tưởng.

Đó là dần dần loại bỏ việc dạy học các kiểu chữ cách điệu cho học sinh và thay vào đó là cho học sinh học kiểu chữ giống với chữ in.

Do chữ của học sinh ngày càng khó đọc và khó viết, còn khi học với chữ kiểu mới thì ngay từ đầu học sinh đã được làm quen và viết chữ có hình thức rõ ràng nên dễ đọc và dễ viết.

Phó chủ tịch hiệp hội đồng thời là hiệu trưởng của trường tiểu học Moers, ông Ulrich Hecker nói rằng:

“Chữ viết tay kiểu cũ chính là một gánh nặng mà người ta không còn cần đến nữa”.

Nếu học cả hai kiểu chữ mới và kiểu chữ cũ thì sẽ rất mất thời gian và vất vả cho học sinh, nhưng nếu dạy luôn cho học sinh kiểu chữ in này thì sẽ tránh cho trẻ em đi theo đường vòng.

Cùng với việc tập đọc bằng chữ in thì cũng nên học luôn cách viết chữ giống chữ in cho dễ dàng trong việc học tập và cả việc giảng dạy.

Hội nghị khoa học

Trước đây thì học sinh ở trường tiểu học Đức phải học tiếng Đức 8 tiếng trong vòng 1 tuần và trong đó có đến 2 -3 tiếng là thời gian dành cho viết chữ đẹp.

Cho nên các nhà chức trách đã mở cuộ hội nghị để thay đổi lại phương pháp dạy học này.

Tại hội nghị khoa học này thì đã có 200 đại diện của các trường đại học tới tham dự và đều đưa ra ý kiến của mình.

Sau cuộc hội thảo thì mọi người đã rất hài lòng bởi phương pháp dạy học mới cho cả học sinh và cả giáo viên.

6/15/16

CHUYỆN LẠ Đức: Mẫu nữ khỏa thân "tàng hình" giữa cảnh nông thôn


Có những người mẫu khỏa thân ngụy trang trong những hình ảnh này, bạn có nhìn ra họ?

Một mẫu nữ khỏa thân đang "trốn" trong bức tranh yên bình của vùng nông thôn

Nếu chỉ liếc mắt qua, những hình ảnh này trông như một bức tranh nông thôn vắng vẻ, yên bình và không có người.

Nhưng khi xem xét kỹ hơn, bạn có thể thấy có điều gì đó khác lạ.

Đây là những tác phẩm của nghệ sĩ người Đức Jörg Düsterwald, người sử dụng nghệ thuật Body painting để ngụy trang các người mẫu nữ, đặt họ vào khung cảnh miền quê yên bình. Body Painting là một hình thức nghệ thuật vẽ lên cơ thể của người mẫu để tạo hình theo yêu cầu cụ thể.

Bạn có nhìn thấy một người khỏa thân trong bức ảnh này?

Trong những bức ảnh này, cơ thể của những người mẫu đã hòa vào cảnh vật xung quanh. Bằng cách vẽ màu phù hợp với khúc gỗ hay cột đường, dường như rất khó để nhận ra các cô người mẫu khỏa thân đang đứng ở đâu.

Nghệ sĩ Düsterwald, người tạo nên những bức ảnh này, bắt đầu vẽ từ hơn 20 năm nay. Năm 2008, ông là người chiến thắng giải Body Painting của Đức ở hạng mục vẽ bằng chổi lông.

Những bức ảnh này thuộc dự án Door Art, dự án với mục đích đưa người mẫu khỏa thân vào khung cảnh đời thực bên những cánh cổng hoặc khung cửa. Các tác phẩm được chụp bởi nhiếp ảnh gia Tschiponnique Skupin.

Jörg Düsterwald đã sử dụng nghệ thuật Body painting để ngụy trang các người mẫu nữ

Dường như rất khó để nhận ra các cô người mẫu khỏa thân đang đứng ở đâu

Body Painting là một hình thức nghệ thuật vẽ lên cơ thể của người mẫu để tạo hình theo yêu cầu cụ thể

Một trong những dự án Body Painting trước đó rất thành công của Düsterwald đó là Metamorphosis. Được thực hiện năm 2015 cùng người bạn Leonie Gené, những bức ảnh dưới đây cho thấy những người mẫu khỏa thân “trở thành” đá, cây cỏ.

Dự án Metamorphosis năm 2015

Người mẫu khỏa thân “trở thành” cây bí đỏ

... hoặc thân cây

6/14/16

Joachim Löw và “Chủ nghĩa hoàn hảo” của người Đức

Vì sao người Đức làm việc rất ít mà vẫn hiệu quả? Bí quyết vươn tới “chủ nghĩa hoàn hảo” trong công việc của họ chỉ là “tập trung”.

Joachim Löw đang cùng tuyển Đức hướng đến chức vô địch EURO. Ảnh: skysports

Một ví dụ cho vui, trong khi cả thiên hạ dồn mắt vào bàn tay gãi ngứa của Joachim Löw trong vùng “nhạy cảm” của ông thì chiến lược gia này chỉ tập trung vào vùng nhạy cảm… trên sân Stade Pierre-Mauroy. Hành động Joachim Löw thọc tay vào trong quần gãi rồi đưa tay lên mũi ngửi lọt vào ống kính camera, gây ra sự quan tâm, bình luận của khá nhiều kênh truyền thông cũng như cộng đồng mạng. Hành động kỳ quặc đó trở thành một hiện tượng thú vị bên lề trận Đức - Ukraine.

Tại những giải đấu lớn trước đó, người ta cũng từng chứng kiến hành động Löw ngoáy nách cho lên mũi ngửi hoặc ngoáy gỉ mũi cho vào miệng nhai như Sir Alex Ferguson nhai kẹo caosu. Rất mất vệ sinh và nhiều fan cho rằng, những hành động đó của Löw mang tính mê tín, nhằm đem lại vận may cho ĐT Đức.

Về vấn đề này thì ông Hans-Dieter Hermann - bác sĩ tâm lý của ĐT Đức - từng lý giải rằng, trên sân tập cũng như các trận đấu, Löw chỉ chú ý đến cầu thủ và công việc của họ, không ý thức được bất cứ hành động nào của mình. Đó là một biểu hiện của sự tập trung.

Nhưng Löw không tập trung một cách cứng nhắc. Sau mỗi lần tập trung cho công việc tốn rất nhiều sức và trí lực ấy, ông luôn biết cách cân bằng lại. Vì theo Hermann: “Tinh thần thoải mái là vũ khí quan trọng của người Đức”. Trước khi bước vào chiến dịch World Cup 2014, Löw cho các học trò thoải mái cưỡi lên xe Công thức 1 cùng Nico Rosberg, anh nào thích golf thì giao lưu với Martin Kaymer, thích leo núi thì đi theo Reinhold Messner.

Còn năm nay? Ít ai biết được rằng, trước trận khai màn chiến dịch EURO 2016 ở Lille với Ukraine, Löw đã mời 27 vũ công xinh đẹp, nổi tiếng nhất nước Đức tới khách sạn Ermitae ở Evian-Les-Bains để giao lưu, nhảy salsa với học trò của mình. Kết thúc buổi giao lưu cả nhóm lẫn… “riêng tư” này, Löw có nói với các học trò: “Tôi muốn khi kết thúc EURO 2016, chúng ta sẽ ăn mừng bằng vũ điệu salsa”.

Löw là một chuyên gia tâm lý hay là một gã dị biệt? Löw cũng chỉ là một gã đàn ông mang “tính cách Đức” điển hình: Làm ra làm, chơi ra chơi. Thật vậy, người Đức chỉ làm việc 35 giờ mỗi tuần nhưng năng suất, hiệu quả lao động lại vượt trội so với các quốc gia khác, vì họ luôn đặt ra kỷ luật cho chính bản thân mình. Vào thời gian làm việc, họ tập trung cao độ. Vì tính tập trung ấy, họ có thể ngoáy mũi, gãi vùng nhạy cảm… một cách vô thức như Löw mà tuyệt nhiên không có chuyện lướt Facebook, tán gẫu với đồng nghiệp hay làm việc riêng...

Kể từ khi thống nhất, người Đức bắt đầu xây dựng dân tộc theo “Chủ nghĩa hoàn hảo trong sản xuất”. Vì mục tiêu này, những đứa trẻ ở Đức được cha mẹ uốn nắn về ý thức công việc của chúng ngay từ nhỏ. Ở nhà trường, từng lỗi về trang phục cũng như những dấu chấm, phẩy… cũng được thầy cô tận tình chỉ bảo.

Nhưng “Chủ nghĩa hoàn hảo” cũng chỉ là… tương đối. Cuộc sống đôi khi cũng phải có những phút lơ đãng, thiếu một chút hoàn hảo như Löw mới thêm phần thi vị.

6/12/16

ĐT Đức: Chuyện thường ngày thế thôi

Cảm ơn người Đức vì Mannschaft có khá nhiều điểm yếu trước khi vào chiến dịch chinh phục EURO 2016.
ĐT Đức: Chuyện thường ngày thế thôi

Có thể xem Đức là đội bóng thành công nhất thế giới (hơn cả Brazil về số lần vào chung kết World Cup), số 1 của châu Âu và… luôn là kẻ chiến thắng, như lời Gary Lineker: “Bóng đá gồm 22 cầu thủ và một quả bóng, nhưng kết quả chung cuộc chỉ có một: Đức là đội chiến thắng”.

Với Đức, chiến thắng là chuyện bình thường, còn với những đội khác là cả một phép màu. Ngay ngày khai mạc, chúng ta đã thấy những giọt nước mắt của Payet sau khi lập siêu phẩm cho ĐT Pháp vào thời điểm EURO chỉ mới bắt đầu. Cả nước Pháp xúc động trong run rẩy cùng với niềm hạnh phúc vô bờ của Payet. Đó là phép lạ, bởi Payet ghi bàn bằng chân không thuận (chân trái). 

Đang nói về Đức tại sao lại đá sang chuyện Payet? Bởi có một mối liên hệ về so sánh. Cảm xúc và phép lạ không thường xảy ra hàng ngày, còn quá trình, sự khổ luyện và bản năng chiến thắng làm nên thành tích ổn định, chói sáng và trở thành bình thường đối với một đội bóng đặc biệt: Đức.

HLV Loew có lý khi nói rằng Đức là đội bóng của các giải lớn. Từ World Cup 2002 đến nay, trừ EURO 2004 thì các giải còn lại Đức đều vào ít nhất đến vòng bán kết. Họ vô địch World Cup 2014, á quân EURO 2008. Năm nay, Loew tin rằng Đức có rất nhiều cầu thủ có thể trở thành thủ lĩnh, như Mueller, Oezil, Khedira, Hummels…

Đức có nhiều cầu thủ có thể tạo khác biệt
Đức có nhiều cầu thủ có thể tạo khác biệt

Tóm lại, trong bất kỳ hoàn cảnh nào và trong cả tấn công lẫn phòng ngự, Đức đều có những nhân vật có thể tạo phép màu. Nhưng họ sẽ không cần ăn mừng chiến công một cách quá cảm xúc như Payet, bởi với người Đức thì những điều phi thường không có gì quá xa lạ.

Thành công của bóng đá phản ánh đặc tính của đất nước và con người Đức. Lạnh lùng (dù có thể chỉ là bề ngoài), chính xác, bền bỉ, đáng sợ. Cái cách Mueller ghi bàn, Oezil kiến tạo, Khedira xoạc bóng, Neuer trổ tài trong khung gỗ… Tất cả, đã trở thành bản năng với Mannschaft, giống cú thuận tay dọc dây của Mariano Puerta ở giải tennis quốc tế lớn nhất mà Việt Nam từng tổ chức (Vietnam Open 2005) được khán giả trầm trồ nhưng Rafael Nadal khẳng định: đó là chuyện bình thường với Puerta, bởi anh đã tập luyện cú sở trường đó thành bản năng.

Với người khác, một cú dọc dây liếm line xác suất thành công chỉ 10 hay 20%, nhưng với Puerta thì theo Nadal là “cứ đánh 10.000 cú như thế Puerta sẽ thành công 9.999 lần”. Năm 2005, Puerta chỉ chịu thua Nadal vĩ đại ở mặt sân làm nên tên tuổi của “bò mộng Mallorca”: chung kết sân đất nện Pháp mở rộng. 

Cú dọc dây thuận tay của Puerta, tài nghệ vô đối trên sân đất nện của Nadal hay thành công của Đức trong các giải lớn môn bóng đá, chính là điều bình thường nhất của các cá nhân và tập thể kể trên. Với họ, phép lạ là một điều không có gì xa lạ, bởi nó đã trở thành bản năng và xảy ra như cơm bữa. 

Vì thế, Đức vẫn xứng đáng được xem là đội bóng đáng gờm và có nhiều hy vọng vô địch nhất tại EURO 2016.

6/5/16

Những điều thú vị về cách dạy con ở Đức (phần 2)

Đức là nước sản xuất đồ chơi nổi tiếng thế giới, còn với sách vở, trẻ con ở đây không học đọc cho đến khi chúng đi học lúc 6 hoặc thậm chí 7 tuổi.

Luisa Weiss là chủ nhân trang blog The Wednesday Chef và cuốn sách My Berlin Kitchen. Cô mang 2 dòng máu Mỹ - Ý nhưng sinh ra tại Berlin, Đức. Năm lên 2 tuổi, Luisa chuyển về Boston (Mỹ) cùng bố khi bố mẹ cô ly dị. Hiện Luisa đang sống ở Berlin cùng người chồng tên Max và con trai Hugo 2 tuổi.

Dưới đây là những điều thú vị trong cách nuôi dạy con mà cô nhận thấy ở những bà mẹ người Đức (Phần 2)

Về việc kết bạn:

Tôi nhận thấy phụ nữ Đức nhìn chung không thân thiện nhiệt tình như phụ nữ Mỹ nhưng một khi họ quyết định mở lòng với bạn, điều đó có nghĩa rằng một tình bạn sâu sắc và ý nghĩa sẽ nảy nở nhanh chóng. Những tình bạn mạnh mẽ khá thường gặp ở Đức, các chị em ở đây thoải mái nói chuyện thẳng thắn về những khó khăn khi làm mẹ. Và nói chung, người Đức dị ứng với những kẻ giả dối, điều này thật thú vị.

Khi nói đến việc nuôi dạy con cái, người Đức nghĩ rằng người ngoài khó có thể giúp được họ. Họ có sự tự chủ, làm những gì phải làm và rồi sẽ tìm ra cách để thực hiện. Người dân ở đây rất tốt bụng và không thích phán xét người khác. Tôi chưa từng bị đánh giá ở đây. Nếu có thì là tự bản thân tôi chỉ trích mình mà thôi!

Về các sân chơi:

Ở Berlin có rất nhiều khu vui chơi cho trẻ em, ngay cả ở trung tâm thành phố. Ở đây có những mô hình bằng gỗ và được xây trên cát. Trải cát dễ chịu hơn so với vụn gỗ hay thảm cao su mà tôi từng thấy ở Mỹ. Vào mùa hè, bạn có thể cởi giày và (nếu nhắm mắt lại) bạn sẽ cảm giác như mình đang đi nghỉ mát. Mọi người đều mang theo xe đẩy đựng xẻng và xô. Vì thế ngay cả khi chỉ có 2 mẹ con, đến sân chơi sẽ giúp nhóc tỳ bạn vui thích.




Đồ chơi và sách cho trẻ em:

Đức là nước sản xuất nhiều đồ chơi nổi tiếng thế giới, từ đồ chơi gỗ Selecta, Haba & Hess cho đến các mẫu mô hình Playmobil và mô hình động vật Schleich (Hugo rất thích chơi món này). Các cửa hàng đồ chơi thường có rất nhiều món đồ an toàn, được làm từ rất ít nhựa. Còn với sách vở, không có nhiều loại sách đọc cho trẻ dưới 3 tuổi. Trẻ con ở đây không học đọc cho đến khi chúng đi học lúc 6 hoặc thậm chí 7 tuổi.

Đi xe đạp:

Có một điều đặc biệt là người dân ở đây rất thích đi xe đạp mà không có bàn đạp hoặc bánh phụ. Mỗi trẻ đều có riêng một xe đạp. Điều quan trọng là một khi bạn học được cách giữ thăng bằng, bạn sẽ có thể lái xe đạp được. Bạn sẽ trông thấy có rất nhiều trẻ em tầm 3 -4 tuổi đi xe đạp rất cừ. Thi thoảng tôi tự nhủ ‘Chà, nhìn em bé đang đạp xe trên vỉa hè kìa”.


Bữa ăn gia đình:

Người Đức có truyền thống ăn một bữa nóng (hot meal) vào buổi trưa và một bữa ăn lạnh (cold meal ) vào bữa tối. Hầu hết trẻ em đều ăn tối cùng bố mẹ với những chiếc sandwich trần (open-faced sandwich, gọi là Abendbrot, hoặc bánh mỳ bữa tối). Bạn cần có vài lát bánh mỳ đen, bơ, một miếng pho mát cho mỗi lát bánh, giăm bông hoặc xúc xích ở lát bánh khác. Thêm một vài miếng dưa chuột, cà chua hoặc su hào. Dễ ợt!



Về sự độc lập, tự chủ:

Hugo năm nay lên 2 tuổi, gần đây chúng tôi có buổi họp phụ huynh với giáo viên ở nhà trẻ. Cô giáo nói: “Tôi có chút lo lắng về việc thằng bé hòa nhập với những đứa trẻ lớn tuổi hơn”. Khi tôi hỏi tại sao, cô ấy nói: “Cậu bé cần phải học cách phản kháng nhiều hơn nữa. Khi những đứa trẻ khác đến lấy đồ chơi, thằng bé không làm gì cả”. Tôi nghĩ rằng chẳng phải đấy là cách chia sẻ sao, cô dạy trẻ nói tiếp: “Thằng bé cần phải lấy lại đồ chơi hoặc chiến đấu lại. Giáo viên chúng tôi không thể lúc nào cũng đi đấu tranh cho thằng bé được”.

Tôi cười thầm trong bụng, bởi vì chuyện này quá khác biệt với những gì chúng tôi được dạy khi còn nhỏ. Ở Mỹ, chúng tôi được dạy rằng phải biết chia sẻ, phải biết thỏa hiệp. Còn ở Đức, tất cả đều là sự tự giác và đấu tranh cho quyền lợi của bạn.

Khi những người bạn Đức đến chơi, Hugo muốn chơi một món gì đó với các bạn, còn các bạn bè Đức thì nói với con họ “Nào, giành lại đi! Con không muốn chơi cùng bạn đúng không ? Đến lấy lại đồ chơi đi”. Điều này không phải là gây gổ hay xấu tính gì cả mà là cách họ dạy con biết phản kháng cho chính mình.



Về việc rèn luyện tính độc lập cho con trẻ

Tuổi thơ là khoảng thời gian của tự do và hạnh phúc. Tôi thường thấy những đứa trẻ thường hay đi bộ, đạp xe một mình đến trường và về nhà. Đôi khi là vào cuối tuần, trẻ con ở khu nhà tôi tự mua bánh ăn sáng cho cả gia đình.

Khi đứa trẻ được khoảng 7- 8 tuổi, bố mẹ chúng sẽ khuyến khích chúng tự chủ nhiều hơn. Người Đức rất coi trọng tính độc lập ở trẻ em, điều này có một chút bỡ ngỡ với những ai từng được nuôi dưỡng trong một gia đình Mỹ - Ý như tôi (Tôi nghĩ bố mẹ vẫn còn thích được nắm tay tôi đi trên phố dù tôi đã 36 tuổi).

Kiểu dạy con này kéo dài trong những năm tháng vị thành niên ở trẻ. Tôi còn nhớ tất cả bạn bè Đức của tôi đều có những buổi đến nhà nhau ngủ qua đêm. Khi bạn trên 14 tuổi và có người yêu, bạn có thể được phép ngủ qua đêm ở nhà người yêu và không hề bị giám sát. Các bậc phụ huynh rất thoải mái và tin tưởng con, đó là cả một nền tảng đúc kết từ sự tự chủ và lòng tin.

"Nước lã" ở Tây sạch đến mức độ nào?

Ở nhiều nước trên thế giới, việc uống nước trực tiếp tại vòi là chuyện khá phổ biến - phải chăng "nước lã" của họ có gì khác biệt?


Chúng ta biết rằng, uống "nước lã" không tốt cho cơ thể vì rất dễ mắc những chứng bệnh không mong muốn. Nhưng khi ra nước ngoài, bạn có thấy nhiều người có thói quen uống thẳng nước tại vòi không? Phải chăng "nước lã" của họ uống có gì khác biệt so với chúng ta?

Tiêu chuẩn xử lý nước: an toàn - chặt chẽ


Sự thực thì việc "nước lã" ở một số nước tiên tiến trên thế giới như Mỹ, Pháp, Nhật... rất an toàn cho sức khỏe.

151028tap06-977a6

Các quốc gia này đều có một loạt các tiêu chuẩn an toàn rất nghiêm ngặt đối với các nhà máy xử lý nước. Ví dụ như tại Mỹ, kể từ năm 2006, các nhà máy nước tại đây đã phải tuân theo hơn 90 tiêu chuẩn an toàn do Cục Bảo vệ Môi trường (Environmental Protection Agency - EPA) công bố. Chính vì thế, ngay cả nước máy công cộng tại đây cũng được coi là uống được.

Tất nhiên, quá trình xử lý nước cũng không đảm bảo loại bỏ 100% nguy cơ nước bị ô nhiễm, nhưng mức độ nhiễm khuẩn hoặc hóa chất sẽ được giữ ở mức cực kỳ an toàn đối với sức khỏe con người. 

Quy trình xử lý "nước lã" đặc biệt nghiêm ngặt
Chúng ta sẽ cùng đến với quy trình 10 bước xử lý nước uống tại Mỹ - nơi việc "uống nước tại vòi" là không hiếm.

151028tap01-16cbb
Quy trình điển hình tại nhà máy xử lý nước, tuần tự theo các bước từ 1 (lấy nước) đến 11 (nước máy tại các hộ gia đình)

Đầu tiên, nước sẽ được lấy từ các giếng, sông, hồ chứa để đưa vào nhà máy (1 và 2). Tiếp theo,phèn nhôm sẽ được đưa vào nước và trộn đều (3) để thực hiện quá trình "đông tụ và kết bông" (flocculation) - quá trình loại bỏ các chất bẩn như bùn, đất... ra khỏi nước. 

151028tap02-789c8

Sau khi được trộn đều, nước sẽ được đựng trong bể chứa lớn (4) để quá trình "kết bông" diễn ra (trong khoảng 2 - 4h). Các hạt mang điện tích dương trong phèn sẽ hút các phân tử hòa tan trong nước với điện tích trái dấu, tạo thành các cặn bẩn có kích thước đủ lớn để dễ dàng lọc bỏ.

Tiếp đến là quá trình "làm mềm nước" (bước 5). Gọi là "làm mềm" là vì tại bước này, các hóa chất như natri carbonat hoặc vôi ngậm nước sẽ được dùng để loại bỏ các ion kim loại magie và canxi ra khỏi nước. Quá trình này cũng tiêu tốn khoảng 2 - 4h đồng hồ.

151028tap04-977a6
Một số quốc gia như Mỹ, Pháp, Nhật Bản có những nhà máy xử lý nước tương tự như thế này

Tuy nhiên, nước sau quá trình này lại có tính kiềm khá cao, với độ pH lên tới 11, 12 rất có hại cho sức khỏe. Chính vì vậy tại bước (6) người ta sẽ trung hòa bằng cách sục khí CO2 vào nước nhằm hạ độ pH xuống còn 7 - 8 (môi trường nước trung hòa uống được). Tiếp đến, nước sẽ được dẫn ra một bể khác nhằm ổn định lại (7).

Sau khoảng 2 - 4h, nước sẽ được bơm qua một hệ thống lọc "truyền thống" gồm các lớp sỏi, cát và than anthracite (8) để lọc bỏ hoàn toàn các chất bẩn

Nhưng vẫn chưa xong, các nhà máy sẽ cho thêm hóa chất như chlorine để sát khuẩn, fluoride để bảo vệ răng... trước khi nước được đưa vào một bể chứa ngầm khổng lồ dưới lòng đất. Tại đây, nước sẽ theo các đường ống đến các hộ gia đình để sử dụng.

151028tapspain05-977a6
Một nhà máy xử lý nước tại Tây Ban Nha
Các nhà máy xử lý nước thải cũng hoạt động tương tự như vậy: nước thải từ các hộ dân sẽ đi qua nhà máy, rồi chảy ngược lại xuống sông, hồ, và đại dương.

Bên cạnh đó, các nhân viên nhà máy nước cũng phải tuân thủ theo quy trình giám sát rất chặt chẽ, bao gồm việc kiểm tra, bảo dưỡng đồng hồ đo, máy móc, xét nghiệm định kỳ các mẫu nước lân cận...

Rủi ro khi uống nước máy - có hay không?

Vậy liệu rằng, có rủi ro nào khi bạn uống nước máy hay không? Câu trả lời là CÓ. Sự thật là dù quy trình xử lý nước chặt chẽ đến đâu nhưng nước vẫn có thể bị nhiễm bẩn do các tai nạn không mong muốn. Ví dụ như khi bão, bụi bẩn, nước thải có thể lọt vào bể chứa, hoặc khi máy móc hoạt động trục trặc vô tình để hóa chất rò rỉ ra ngoài.

151028tap07-977a6

Trên thực tế, những trường hợp như vậy không phải là hiếm tại nhiều quốc gia. Tuy nhiên, nếu nước có nguy cơ khiến người uống gặp nguy hiểm, nhà cung cấp nước sẽ bằng mọi giá phải thông báo cho người dân trong vòng 24h, đồng thời cung cấp các giải pháp thay thế trong ngắn hạn. Chính vì thế, hầu hết các trường hợp đều không để lại hậu quả nghiêm trọng.

151028tapspain06-5161f

Nhưng không chỉ vậy, nước còn có thể bị nhiễm bẩn do rò rỉ ống nước, khiến một số tạp chất bên ngoài như chì lẫn vào. Điều này có thể sẽ không được phát hiện trong một sớm một chiều. Theo các chuyên gia, cách sử dụng nước tốt nhất là chỉ lấy nước tại "vòi lạnh" để uống và nấu ăn, do nước nóng luôn có hàm lượng chì cao hơn. Ngoài ra, trước khi sử dụng hãy để nước chảy trong vòng 1 phút để rửa trôi các tạp chất.

Không phải ở đâu bạn cũng có thể uống nước trực tiếp tại vòi. Dưới đây là một số quốc gia đã có trong mình công nghệ lọc nước tiên tiến nhất, cho phép các bạn uống "nước lã" thoải mái.

- Châu Á: Brunei, Hồng Kông, Nhật Bản, Singapore, Hàn Quốc.

- Châu Âu: Andorra, Áo, Bỉ, CH Séc, Đan Mạch, Phần Lan, Pháp, Đức, Hy Lạp, Iceland, Ireland, Ý, Liechtenstein, Luxembourg, Malta, Monaco, Hà Lan, Na Uy, Ba Lan, Bồ Đào Nha, San Marino, Slovenia, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Anh, Vatican, Israel.

- Bắc Mỹ: Canada, Greenland, Hoa Kỳ

- Châu Đại Dương: Úc, New Zealand

- Không có quốc gia nào tại Châu Phi và Nam Mỹ.

Nguồn: EPA, Instructable, Daily Mail, Business Insider

6/3/16

Tiền chồng, tiền vợ quản thế nào - Kỳ 3: 'Quỹ đen' kiểu vợ Việt, chồng Đức

Rồi chúng tôi cùng bàn bạc. Có tài khoản chung để các nguồn thu đều gửi vào đấy, hàng tháng sẽ chi ra các khoản tiền nhà, tiền chi tiêu hàng ngày, tiền tiết kiệm và "quĩ đen".


Là người Việt, chắc bạn cũng quá quen với những câu hỏi kiểu như:

- Năm nay cháu bao nhiêu tuổi?

- Ôi, đứng tuổi rồi đấy, lấy chồng đi.

- Lương tháng được bao nhiêu ?
....
Sống trong một cộng đồng như vậy, mình không thể lãng tránh nhưng cũng phải khéo léo trả lời.

Tôi thì hay trả lời thế này:

- Chán quá bác ạ, bác xem có ai giới thiệu cho cháu không, chứ vừa đen vừa xấu thế này có ai rước đâu.

- Tiền cháu cũng đủ tiêu ạ.
....
Sau đó nhẹ nhàng "lướt".

Đùng một cái tôi lấy chồng, là một anh hơn tôi 4 tuổi nhưng bề ngoài trẻ hơn. Thế là rất nhiều câu hỏi xung quanh đấy nhưng vẫn xoay quanh chữ "tiền".

- Này, nghe nói tụi Tây nó rạch ròi lắm. Mà thằng chồng mày người Đức có ki-bo không? Tụi Đức nổi tiếng chặt chẽ.

- Đi nhà hàng thì thanh toán thế nào? Chia đôi tiền à.

Đã thế thì tôi kể luôn. Chẳng có gì để giấu diếm.

Thỉnh thoảng, vợ buồn thì có thể mua chiếc túi xách trị giá vài ngàn đô, trong khi tiền nhà, tiền ăn, tiền mặc của cả gia đình, tiền học hành của ba đứa con thì chồng phải lo.

Tháng nào cũng "móm" vì xài tiền kiểu... Tây

Trước anh, tôi cũng có vài mối tình vắt vai. Mà chẳng hiểu sao toàn Tây. Ngẫm lại thì thế này: tuổi gần 30, tính cách độc lâp, da thì “đen đen bẩn bẩn”... Có anh “giai” Việt nào ngang tuổi hoặc hơn tuổi mà chưa vợ không? Chắc chắn không. Còn mấy anh ngoài tứ tuần bỏ vợ, đại gia thì thường kiếm mấy em "chân dài" trong khi chân tôi "ngắn quá". Nên vẫn ế.

Anh bạn trai cũ của tôi người Mỹ. Hồi đó tôi 26 tuổi, chỉ biết cuộc đời qua lăng kính "Việt Nam", biết các anh Tây sống ở Việt nam. Tôi rất sợ bị đánh đồng với mấy em nhà hàng, quán bar, quen Tây để "đổi đời", để các anh bao nên tôi nhất quyết khăng khăng khẳng định mình bằng cách "tiền ai người nấy tiêu" để bảo vệ cái thế của mình.

Hồi đó mới đi làm, lương tháng được 7-8 triệu. Nói thật, nếu sống và ăn uống ở nhà thì chẳng tốn kém gì lắm, những năm 2007-2008 thế là đủ. Khốn nỗi bạn “khoai tây” này thích ăn nhà hàng. Tuần nào cũng gặp nhau 3-4 lần rồi đi ăn, lại chia 50-50. Kết quả là tháng nào tôi cũng "móm".

Sau khi chia tay, tôi vẫn cứ băn khoăn, nếu lấy nhau mà cứ chia đôi, tiền anh anh tiêu thế này thì mệt nhỉ. Mà suốt ngày ăn uống nhà hàng thế kia sao tôi có thể để dành được. Mang tiếng là con gái gần 30 tuổi đầu mà chẳng có chút gì tiết kiệm.

Nhưng thế nào cho công bằng và thoải mái cả hai bên, cũng phải động não tí.

Khi đi ra ngoài, mặc dù ở chung nhưng hai đưa vẫn sến sẩm lắm, ăn diện chỉnh chu vì việc này như “ăn phở” chứ không phải “cơm”SHUTTERSTOCK

Tiết kiệm cho chồng

Khi quen chồng tôi, anh trước là dân phượt “balo rau muống, đậu phụ” mà gọi đúng từ là "Tây ba lô". Anh quyết định bỏ nhà, bỏ công việc và cuộc sống giản đơn nơi quê nhà để đi du lịch vòng quanh thế giới trong hai năm.

Hai đứa tìm hiểu nhau, tôi biết, để du lịch dài hạn như vậy, anh phải cân đối chi tiêu cho hợp lý thì mới đi dài, nhiều và lâu được.

Anh rất tiết kiệm, mà có khi ai gặp lần đầu nghĩ chắc anh ki-bo lắm. Hai đứa toàn ăn uống lê la vỉa hè, thậm chí nhiều quán ăn đường phố ở Hà Nội anh còn rành hơn tôi.


Ngày đầu chung sống, tài chính vẫn phải rõ ràng.

Sau vài tháng tìm hiểu, chúng tôi quyết định gặp lại nhau ở một nước khác. Bụng bảo dạ: “Chẳng biết gã này cho mình ở khách sạn thế nào?” Thời gian đó vẫn là thời gian tìm hiểu, chưa nói lời yêu, quan niệm của tôi, đó là "thời gian thử việc" dành cho cánh đàn ông, nếu anh cho tôi ở nhà trọ (hostek) thì chắc sau đợt này tôi cũng tạm biệt.

Đến nơi, ngược với tôi nghĩ, anh đi xe bus ra tận sân bay đón tôi và đề nghị đi taxi về. Khách sạn không phải 5 sao nhưng rất đẹp, kiểu cổ điển (boutique) nằm trong một khuôn viên viện bảo tàng, cho thấy anh là người có gu.

Nhưng ngay sau khi tôi quay về Việt Nam, anh lại cười: “check out khỏi khách sạn để trở về với hostel 7$/đêm của mình”. Anh nói, em là bạn gái anh, em xứng đáng được ở những nơi không phải như thế. Nhưng anh chỉ có thể trả được 2 đêm theo ngân sách của anh hiện tại vì anh không đi làm, chỉ tiêu bằng tiền tiết kiệm. Chứ sang ngày thứ 3, chắc là xấu hổ với em vì phải chuyển đi nơi khác.

Sau đó, chúng tôi quyết định về chung sống với nhau trước hôn nhân.

Ngày đầu chung sống, tài chính vẫn phải rõ ràng. Nhưng lần này, tôi "thẳng thắn" hơn. Tôi nói rõ việc không thể đi nhà hàng thường xuyên hay tiêu tiền quá mức, vì tôi muốn có cuộc sống của riêng mình, có thể đi du lịch và chủ dộng trong cuộc sống.

Chúng tôi sống theo kiểu "góp gạo thổi cơm chung", anh đưa phần của anh để tôi chi tiêu hàng tháng. Còn nếu hứng chí đi nhà hàng thì có thể là "tiền riêng" tôi mời hoặc anh mời.

Thế nên, khi đi ra ngoài, mặc dù ở chung nhưng hai đưa vẫn sến sẩm lắm, ăn diện chỉnh chu vì việc này như “ăn phở” chứ không phải “cơm”.

Những tháng đầu tôi còn ghi rõ vào sổ để cân đối chi tiêu. Vì anh, tôi nấu ở nhà nhiều hơn và bớt xài tiền. Kết quả là sau 6 tháng tiết kiệm, tôi còn đủ tiền đi phươt châu âu được 7 tuần.
"Quỹ đen" của nhà tôi

Đến khi cưới nhau, tôi buộc phải theo anh về Đức do tính chất công việc đặc thù của anh không dễ kiếm ở VN.

Đến lượt tôi phải từ bỏ tất cả để theo anh đến một nơi hoàn toàn mới: không biết ngôn ngữ, bạn bè, công việc... ở nhà sinh con và nội trợ. Điều mà người phụ nữ như tôi chưa bao giờ nghĩ tới.

Làm sao có thể chủ động kinh tế và có tiếng nói trong mối quan hệ đây? Như mẹ tôi từng dạy: phụ nữ luôn chủ đông về tài chính để chủ động mọi tình huống.

Ngày mới sang tôi hoang mang lắm, giờ sống thế nào, chẳng lẽ một đồng cũng phải ngửa tay xin chồng, mà tiền tiết kiệm tiêu rồi cũng hết.

Sau này đi làm tôi vẫn xung vào quĩ vợ chồng và tiết kiệm để thỏa mãn thú đi du lịch của mình.

Phụ nữ như tôi cũng muốn mua sắm, giầy cao gót, áo đẹp, hay đơn giản Tết mua quà cho họ hàng và gia đình. Liệu tôi có phải ngửa tay xin anh ?

Mặc dù trước khi sang, anh đã nhiều lần nói với tôi “mình là vợ chồng, em đừng nghĩ nhiều về nó”.
Nói vậy chứ, nghĩ thì vẫn nghĩ. Tiền là do sức lao động của anh chứ có phải của tôi đâu.

Khi tôi sang, sau khi ổn định chỗ ở, mấy ngày sau tôi nhận được thẻ tín dụng chuyển đến nhà. Anh cười nói: “Em đừng nghĩ đến việc đang tiêu tiền của anh, đây là tiền chúng ta. Em không đi làm vì em đang làm một thiên chức cao cả hơn nhiều, công việc của em là 24/24. Hơn thế, em bỏ lại tất cả để theo anh, em cần thời gian để làm quen và hoà nhập với cuộc sống, sau này em thích đi làm thì chọn việc phù hợp. Chứ về thu nhập thì một mình anh có thể lo đủ, anh thừa hiểu cách chi tiêu hợp lý của em rồi (nịnh vợ!)”.

Rồi chúng tôi cùng bàn bạc. Có tài khoản chung để các nguồn thu đều gửi vào đấy, hàng tháng sẽ chi ra các khoản tiền nhà, tiền chi tiêu hàng ngày, tiền tiết kiệm và "quĩ đen".

Vẫn giống ngày xưa, tôi là "tay hòm chìa khoá" chi tiêu hàng ngày. Còn "quĩ đen" thì mỗi tháng hai vợ chồng được trích ra một khoản ngang nhau. Ví dụ mua sắm quần áo, cà phê với bạn bè hoặc giữ tiết kiệm riêng. Thậm chí mua quà sinh nhật cho nhau cũng từ “quĩ đen” đấy.

Ra ngoài, chồng tôi rất tự hào: “vợ cầm hết tiền rồi, vì cô ấy biết tiết kiệm hơn tôi”.

Tôi cũng quen một số cặp bên này, họ khá giống nhà tôi. Những cặp đang yêu nhau thì họ chi tiêu dựa trên thu nhập. Ví dụ: anh kiếm được 1200 E, tôi kiếm được 300E thì các khoản chi được tính theo 3/4 - 1/4.

Nghe có vẻ rạch ròi nhưng tôi thấy công bằng và rõ ràng. Sau này đi làm tôi vẫn xung vào quĩ vợ chồng và tiết kiệm để thỏa mãn thú đi du lịch của mình.

Vẫn có thể tặng quà cho mẹ, gia đình tôi giống như anh nhưng không có cái "quĩ đen" nào cả.
Tin tức Đức
DU LỊCH ĐỨC
SỐNG TẠI ĐỨC
NGƯỜI VIỆT TẠI ĐỨC
×